
Những Mùa Đông Em Rời Đi Không Lời Từ Biệt
Giới thiệu truyện
Thể loại: Hiện thực, gương vỡ lại lành, câu chuyện diễn ra trong bối cảnh thời đại công nghèo.
Vào năm 1992, Lương Dã chứng kiến một học sinh chăm chỉ tại trường cấp ba bên cạnh bị bắt nạt, anh lập tức trở thành người hùng bằng cách vung chai rượu lên để cứu cậu ta. Khi đưa tay kéo cậu học sinh ấy dậy, Lương Dã bất ngờ đối diện với một đôi mắt lạnh lùng nhưng lại sáng ngời ẩn dưới cặp kính. Kể từ đó, ngày nào cậu học sinh đó cũng đứng chờ ở cổng trường nghề của Lương Dã, lặng lẽ theo sau anh mà không nói một lời.
Rồi có một ngày, Lương Dã không còn chịu nổi nữa, anh nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của cậu học sinh. Cậu khe khẽ kêu lên với giọng đầy trách móc. Lương Dã bực bội nói: “Là cậu đi theo tôi, cậu còn kêu cái gì?” Cậu học sinh nhìn anh với ánh mắt kiên quyết, nhẹ nhàng đáp: “Em tên là Dương Kim.”
Chẳng bao lâu sau, Lương Dã phả một vòng khói thuốc, ép Dương Kim vào góc tường trong ý định dọa cậu bỏ chạy. “Muốn yêu đương à? Đã yêu bao giờ chưa, học sinh ngoan?” anh hỏi. “Tôi là kiểu người thích chơi bời, nam nữ gì cũng được, lộn xộn đủ thứ, cậu không để ý thì được,” anh tiếp tục. Thế nhưng sáng hôm sau, Lương Dã lại thấy Dương Kim đứng đợi ở cổng trường nghề. Dương Kim nhìn thẳng vào anh và nói: “Em để ý.”
Thời gian trôi qua, người đứng chờ trước cổng trường và người đưa người về nhà đã đổi chỗ cho nhau, trở thành Lương Dã. Một điều duy nhất không thay đổi chính là mỗi lần chia tay, Lương Dã luôn kéo khăn quàng của Dương Kim lên che nửa khuôn mặt cậu. Gió Đông Bắc lạnh buốt, nhưng Dương Kim vẫn không chịu đeo khăn, Lương Dã thu lại dáng vẻ bàng quang, nghiêm túc cảnh cáo: “Dương Kim, hôm nay lạnh lắm em.”
Tuy nhiên, mùa đông rồi cũng sẽ qua. Kỳ thi đại học vào năm 1994, Lương Dã không chờ được Dương Kim ngoài phòng thi. Mùa đông năm 1994 ấy, anh điên cuồng mê tín tìm người xem bói, hỏi liệu cậu học sinh ngoan của mình có sống tốt qua mùa đông này không, và liệu có ai từng nói với cậu một câu: “Dương Kim, hôm nay lạnh lắm em.” hay chưa.