
Những Ghi Chép Chốn Hậu Cung - Bạch Mộng Quân
Giới thiệu truyện
Bảy ngày trước khi vào cung, Cô Tô đón những cơn mưa, ta đã dành cả ngày trong sơn cốc lắng nghe âm thanh của mưa rơi. Những hạt mưa xuân dạt dào như những viên ngọc quý từ trên trời đổ xuống, phát ra âm thanh trong trẻo nhưng thưa thớt, rồi lại vang lên như gió ve vuốt lá cây, thanh thoát lay động lòng người. Hôm qua, khi ta trở về nhà, thấy tỷ tỷ đứng bồi hồi dưới tán cây, không nói một lời mà chỉ che mặt, rơi lệ nức nở. Một vài vị quý nhân từ nội đường bước ra, nhìn thấy ta trở về thì hỏi: “Đây là nhị cô nương Bạch gia sao? Hiện giờ đã bao nhiêu tuổi?” Mẫu thân ta trả lời: “Vừa mới qua lễ cập kê.”
Năm ngày trước khi nhập cung, ta không thể chờ đợi thuyền từ Tang Châu mà chỉ có thể dùng thuyền Lư Châu. Đến trưa, mẫu thân gọi ta dậy, dù bà có mắng nhưng cũng mang cho ta chén cháo ngọt. Ta cúi đầu ăn cháo, bên ngoài cửa sổ hoa Hợp Hoan đã nở rộ. Ta hỏi mẫu thân: “Địa vị của các quý nhân hôm trước là gì?” Mẫu thân đang gấp áo bỗng dừng lại, bà nói: “Lệnh trong cung truyền xuống, bảo gia đình chuẩn bị.” Ta nhạy bén hỏi: “Chuẩn bị gì?” “Vào cung hưởng phúc.”
Bốn ngày trước khi nhập cung, mẫu thân lấy ba cuộn vải Thục để may y phục mùa hè cho ta. Khi ăn tối, mẫu thân quy định khẩu phần đồ ngọt của ta. Đến đêm, tỷ tỷ mang đến cho ta ly nước hạnh nhân, tựa người vào đầu giường, đột nhiên hỏi: “Tiểu muội có còn nhớ Vương Sinh đã mua bánh hoa tô cho muội vào tiết Thượng Nguyên không?”
Ta nhấp một ngụm nước ngọt và đáp: “Nhớ, nhớ.” Sau khi ăn no uống đủ, ta nằm gục trên chiếc giường đầy hoa. Sau cơn mưa xuân, chim én tranh nhau làm tổ, cỏ hoa khoe sắc thắm, ta vùi đầu vào gối mềm nhưng vẫn có thể nghe tiếng nói gần như cầu xin của tỷ tỷ: “Chàng là người trong lòng của tỷ.”