
Như Mùa Đông Rơi Xuống
Giới thiệu truyện
Tôi luôn ước ao trở thành Peter Pan. Thế nhưng, khi nhận ra rằng mình không thể hoàn toàn hóa thân thành Peter Pan, tôi lại nghĩ rằng mình có thể mang trong mình một phần tinh thần của nhân vật đó. Điều này có nghĩa là dù cho có lớn lên hay già đi, sẽ vẫn có một góc nhỏ trong tâm hồn tôi lưu giữ những suy nghĩ để giúp tôi "mãi-mãi-mười-tám-tuổi." Nhưng vào một buổi sáng nọ, khi vừa thức dậy, tôi bỗng nhận ra mình chỉ là Wendy. Có một ngày không xa, tất cả những suy nghĩ của tôi cũng sẽ phải trưởng thành, dù là do sự lựa chọn hay là bắt buộc, và tôi không thể thay đổi điều đó. Những ký ức thuộc về tuổi trẻ và thời niên thiếu, những cảm xúc mong manh như khoảnh khắc đầu tiên nắm tay ai đó hay cơn mưa đầu tiên của mùa hè… có thể sẽ biến mất vĩnh viễn. Hoặc nếu chúng có lùi vào giấc ngủ, thì chỉ có thể được đánh thức bằng một điều nào đó gợi nhớ.