
Như Là Yêu Thương
Giới thiệu truyện
Bảy giờ kém mười lăm, tiếng trống trường vang lên ba lần, đánh thức nó khỏi những công thức Hóa còn dang dở. Nó liếc mắt khắp lớp, nơi có ba mươi bảy học sinh lục tục vào. Một phút, hai phút trôi qua, ánh mắt nó dừng lại ở bàn năm. Khánh vẫn chưa có mặt. "Quỷ tha ma bắt!", nó lẩm bẩm, giọng uất nghẹn nơi cổ họng. Một chiếc cặp màu xám tro nằm oằn mình trên bàn, lẫn trong những chữ viết chằng chịt. Nó tiến lại gần cái cặp, lôi ra một tờ đơn xin nghỉ học đã được viết sẵn. Quắc mắt nhìn cả lớp, nó quát: "Im lặng!", rồi vội vàng ghi cái tên "Nguyễn Duy Khánh" vào tờ đơn. Lòng nó dâng trào sự tức giận. Cả học kỳ này, chắc chắn nó sẽ tiêu tốn cả một tập giấy và một cây bút chỉ để viết về cái tên lười biếng này.
Khi nó vừa hoàn thành tờ đơn, cô giám thị bước vào. Nó đưa tờ đơn, và sĩ số 36/37 nó ghi đã được cô giáo khó tính nhất trường duyệt. Cô vừa rời khỏi, nó chưa kịp quay lại chỗ ngồi thì thấy cái đầu gần trọc của Khánh ló ra ở cửa, kèm theo nụ cười ngây thơ: "Em chào sếp!". Tiết học đầu tiên diễn ra là môn Văn. Hôm nay thầy Hưng bận, và thầy đã giao đề cho nó, bảo cả lớp làm bài kiểm tra. Nó đứng lên bục giảng, tự tin đọc: "Phân tích bài thơ Bên kia sông Đuống, phẩy, từ Em ơi, ba chấm, đến phẳng lỳ, hết." Cuối lớp, nó nghe thấy tiếng cười khanh khách, vang dội và ngày càng to, nghe như tiếng quỷ kêu. Khánh ôm bụng cười, lăn lóc trên ghế với những tràng cười không ngớt, miệng méo xệch vì cố nói: "Sếp ơi, em ơi, phẳng lỳ." Nó cảm thấy mặt mình đỏ bừng khi cả lớp bắt đầu cười lớn. Nó nhận ra bên cạnh Khánh, Minh cũng đang bật cười.
Ra về, nó lên bảng thu dọn phấn, tắt đèn và quạt trước khi chầm chậm đi ra nhà xe. Cảm giác hồi hộp lan tỏa trong nó. Sáng nay, nó đã đến trường sớm để vệ sinh lớp, và thấy Minh cũng vừa đến. Nó hơi bất ngờ, tim đập thình thịch. Minh nhìn nó với nụ cười: "Chào lớp trưởng!". Câu nói ngọt ngào ấy khiến trái tim nó như đắm chìm trong hoa hồng. Nó cảm thấy bối rối, lí nhí: "Sao Minh đến sớm thế?" Thấy Minh hơi ngạc nhiên, má nó bỗng nóng bừng. Đúng vậy, bình thường nó luôn là lớp trưởng ương ngạnh, thích gào thét và la hét. Nghĩ đến đó, lòng nó lại tràn ngập xấu hổ.