
Nhớ Về Năm 1987
Giới thiệu truyện
Vào ngày đầu năm mới 1987, trong nhà ăn của khu quân đội miền Bắc, không khí lẽ ra phải sôi động với những tiếng cười nói và chương trình truyền hình, nhưng lại đang chìm trong sự yên lặng đáng sợ. Lời nói lạnh lùng và nghiêm khắc của Lục Thời Ngôn vang lên, “Hứa Thần Hi, em cố ý đúng không?”, khiến mọi người trong nhà ăn đều rùng mình lo lắng.
Hứa Thần Hi ngước nhìn Lục Thời Ngôn, người đang quỳ gối và ôm chặt Lạc Vân Sơ trong vòng tay. Tình cảm dành cho anh trong lòng cô đang dần nguội lạnh. Cô không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu, nhưng mỗi khi xuất hiện Lạc Vân Sơ, ánh mắt Lục Thời Ngôn đều chỉ chăm chăm vào cô ấy, không còn chỗ cho bất kỳ ai khác, kể cả Hứa Thần Hi – vợ của anh.
Rõ ràng, chính Lạc Vân Sơ đã vô tình làm đổ nước sôi trong khi luộc bánh chẻo, nhưng Lục Thời Ngôn lại nhất quyết khẳng định rằng Hứa Thần Hi đang ghen tuông và cố tình hại "bạch nguyệt quang" trong lòng anh. Anh lên tiếng bằng sự khinh miệt, “Tôi thấy em chính là ghen tị vì Vân Sơ vừa từ nước ngoài trở về, học thức hơn em, hiểu biết hơn em, nên em mới cố tình muốn làm hại cô ấy, đúng không?” Những lời đó khiến Hứa Thần Hi cảm thấy đau đớn, nhưng cô chỉ biết cúi đầu, không trả lời.
Trần Nhất Bình, chứng kiến cảnh này không thể kìm chế bản thân, lên tiếng an ủi Hứa Thần Hi: “Đại đội trưởng Lục, hình như tay chị dâu cũng bị bỏng rồi…” Tuy nhiên, ngay lập tức, Lục Thời Ngôn quát mắng: “Câm miệng! Tôi chưa cho cậu lên tiếng thì cậu không được phép nói! Kỷ luật cậu quên rồi à?”
Lục Thời Ngôn tiếp tục, “Cô ta bị bỏng là đáng đời! Ai bảo cô ta lòng dạ đố kỵ, muốn làm hại Vân Sơ!”