
Nhiều Năm Rồi Ta Không Dùng Kiếm
Giới thiệu truyện
Sư phụ đã mang từ nhân gian về một tiểu sư muội có tài năng xuất chúng. Nàng không chỉ chăm chỉ luyện tập mà còn nhanh chóng trở thành đệ tử "có chí tiến thủ" nhất tại tông môn cá mặn của chúng ta. Sư phụ vì nàng mà đã chịu tổn thương về tâm mạch, song nàng lại vì cứu tình nhân ở Kiếm Tông mà trộm đi thuốc cứu mạng của sư phụ mình. Nàng đứng kiêu hãnh trên đỉnh núi, không hề cảm thấy hổ thẹn: "Đại sư tỷ, đại đạo vô tình, yếu đuối chính là tội." Nàng tiếp tục: "Ta không giống đám phế vật ăn không ngồi rồi như các ngươi, ta muốn thành tiên."
Vào ngày thanh lý môn hộ ở Kiếm Tông, ta đã từ dưới cối đá xay trong sân tìm ra một thanh kiếm đã gỉ sét. Nhị sư muội, với niềm đam mê rèn sắt, đã lôi ra từ một góc khuất chiếc đàn tỳ bà bạch ngọc phủ đầy bụi. Còn Tam sư đệ, với tâm hồn yêu hoa, đã tìm ra một chiếc bạch cốt tiêu từ trong đống phân bón đen kịt.
Khi trên đường đi, nhiều người đã hỏi ta: "Vì một lão già tu vi tầm thường trong một tông môn lụn bại mà đối đầu với đại tông môn đệ nhất thiên hạ, có đáng không?" "Ừm, đáng."