
Nhĩ Thính Ngã Giải Thích
Giới thiệu truyện
Thẩm Ký đang bị cha của mình nắm cổ áo, kéo vào phòng khách. Gần đến ngày khai giảng lớp 12, ông hỏi với giọng đầy nghiêm khắc: “Có phải người muốn đi quét rác không hả?”
Thẩm Ký vội vàng nói: “Pa, pa hãy bình tĩnh nghe con, con không có em gái cũng không phải nữ nhân.”
Vì tức giận, người cha đã tát vào mặt Thẩm Ký: “Mày cho rằng lão tử không trị được mày!”
Mẹ Thẩm Ký nhanh chóng chạy ra, kéo lấy ông: “Có chuyện gì thì từ từ nói!”
Ông đáp lại: “Từ từ nói? Nói hắn có nghe không! Cả ngày cứ dán mắt trên màn hình máy tính không chịu học hành, đạo tháp có thể ăn sao?”
Thẩm Ký bình thản đáp: “Trên lý thuyết là có thể.” Câu trả lời của cậu đầy kiêu hãnh, không có chút lo lắng nào.
Cha Thẩm Ký giận dữ, dơ tay lên định tát cậu thêm một lần nữa, nhưng mẹ Thẩm Ký đã kịp thời ngăn lại, giữ tay ông giữa không trung.
Ông tức giận nói: “Thằng nhóc con, đừng tưởng rằng mày đọc sách thì ngon.” Khuôn mặt ông tái xanh, cơn giận đến nỗi không thể nhấc kính lên được. “Mày cút. Cút đi công ty làm việc đi.”
Mẹ Thẩm Ký can thiệp: “Cái ông này! Trải nghiệm cũng phải chọn thời điểm chứ, giờ cũng đến thời gian thi cử...”
Cha Thẩm Ký không mủi lòng: “Để hắn ở nhà ôn tập? Bà đừng có nghĩ như thế. Cái loại phế vật này phải cho hắn ra ngoài xã hội vài vòng mới biết tốt xấu.”
Thẩm Ký đứng thẳng và nói: “Đi thì đi.”
“Tốt lắm,” người cha cười gằn, “Ngày mai bắt đầu đi làm.”