
Nhất Thân Nhất Cố
Giới thiệu truyện
Không ai có thể cùng lúc tồn tại trong hai thế giới, ngay cả khi đó chỉ là giấc mơ. Những lời này đã từng được anh trai của Phùng Tuyết nói ra, và rõ ràng cả hai anh em đều thấu hiểu rằng cuối cùng, Phùng Tuyết sẽ phải quyết định từ bỏ một trong hai cuộc sống của mình. Trong giấc mộng, Phùng Tuyết là Trương Tuyết, là Đỗ Tuyên. Một khoảnh khắc trong mơ trở thành cả một cuộc đời. Nếu cái chết được xem như một sự giải thoát, thì đối với Phùng Tuyết, đó chỉ là một sự giải thoát tạm thời.
Phùng Tuyết vào vai Trương Tuyết, tiểu thư được yêu chiều nhất của Phủ Thừa Tướng, đồng thời cũng xuất hiện như Đỗ Tuyên, một tiểu bá vương nổi bật, danh tiếng lừng lẫy tại Sài Kinh. Tuy nhiên, mặc cho mọi điều đó, Phùng Tuyết vẫn không thể chấp nhận, không thể lòng dạ nào từ bỏ. Cô quyết định bãi hôn với Diệp Trầm và từ chối Thái Tử. Tất cả chỉ vì một người, một người mà Phùng Tuyết thấu hiểu rõ, trong cả đời này và những kiếp sau, hai người họ sẽ không thể cùng nhau.
“Phùng Tuyết, anh là người duy nhất em lưu luyến, cũng là người duy nhất mà em vĩnh viễn chôn sâu trong tận đáy lòng...”
Trong một đoạn trích của nam chính:
#1: “Tuyết, chúng ta là anh em, là anh em song sinh…” anh ôm chặt cô trong lòng, từng chữ từng chữ nặng nề rít qua kẽ răng.
#2: Cả người anh ướt sũng nước, từng bước ép cô sát vào tường. Đầu ngón tay thon dài mang theo hơi lạnh buốt giá chạm vào cằm cô. Anh cúi đầu, dán đôi môi lạnh lẽo của mình lên môi cô, giọng nhạt như nước, “Vì sao chúng ta phải sinh ra là anh em?”
#3: Anh ngồi lặng lẽ bên giường bệnh, vuốt ve gương mặt tái nhợt của cô, nở nụ cười khoan thai, “Tuyết, chúng ta cứ sống như vậy được không? Anh không lấy vợ, em cũng đừng lấy chồng. Chúng ta cứ cùng nhau đến già, được không em?”