
Nhất Ngôn Nhi Toái
Giới thiệu truyện
Bóng đêm sâu thẳm giống như mực, bầu trời sáng rực rỡ với những ngôi sao lấp lánh, tựa như ánh mắt của một tình nhân say đắm. Trên ban công của tầng 26 trong khu nhà trọ, Cố Tích Triều ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời. Tối nay không có trăng, do đó, những ngôi sao càng thêm rực rỡ, tỏa sáng chói mắt. Chiếc tách cà phê trong tay dần dần trở nên lạnh lẽo. Cánh tay trái nâng chiếc tách có chút bâng khuâng, đưa tay lên không phải để thưởng thức thức uống, mà chỉ đơn thuần là xoay cổ tay lại. (Động tác nhìn đồng hồ ế -.-) 8:30, thời gian hẹn đã qua hơn nửa giờ. Cánh tay trái nhẹ nhàng duỗi ra bên ngoài ban công. Năm ngón tay dần buông lỏng, chiếc tách cà phê bằng sứ trắng khẽ rơi xuống, chỉ trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt. Dù Cố Tích Triều không nghe thấy tiếng vỡ vụn, thì chắc chắn rằng nó đã tan tành trong không trung.
Cố Tích Triều bỗng chốc cúi đầu, trán áp vào tường chắn nơi ban công, chỉ còn thấy một khuôn mặt nghiêng nghiêng của y. Cổ dài thanh thoả, tựa như thiên nga, lộ ra bên ngoài lớp áo, thanh khiết như ngọc và hoàn toàn tịch mịch trong không khí. Thích Thiếu Thương, tại sao ngươi không tới? Đôi môi mỏng manh vô thức nhếch lên. Ta, thật sự muốn cười cái đáp án cuối cùng này. Ha hả.