
Nhất Dạ Chiêu Tâm
Giới thiệu truyện
Màn sương trắng xóa chầm chậm bao phủ rừng trúc, những giọt nước long lanh như viên ngọc hiện rõ trên từng chiếc lá. Khung cảnh mờ ảo này đột ngột bị xua tan bởi hàng ngàn ngọn đuốc đỏ rực rỡ. "Tiểu Bạch muội có ở đó không?" Nó chạy vụt vào trong bụi tre và gọi lớn.
---Trạch Hiên nhanh chóng ngăn mọi người lại: "Dừng lại! Cô ấy vô tội, cô ấy sẽ không làm hại ai đâu." Những tiếng ồn ào xen lẫn sự hoảng loạn vang lên, "Tránh ra...tránh ra..." "Đừng nói nhiều, lôi tên này ra." Một kẻ hung hãn vung con dao về phía trước, nhưng Trạch Hiên bất ngờ lao vào để đỡ lấy. Những giọt máu rơi lộp độp, hòa vào bộ lông trắng trẻo, khiến chúng thấm đẫm máu tươi. Trong khoảnh khắc này, Trạch Hiên không thể bảo vệ cô nữa.
“Các ngươi dám làm hại đến người ta yêu.” Trong khi cố gắng đứng vững, Trạch Hiên lại gắng sức lao đến với giọng nói yếu ớt: "Chạy đi..Tiểu Bạch..muội mau chạy đi." “Trạch Hiên.” - Nó nhìn hắn lần cuối rồi phóng đi như một làn gió, từng bước chân nhẹ nhàng, như thể không hiện hữu, khiến tất cả đều sửng sốt.
“Trạch Hiên, đời này kiếp này muội phụ huynh, muội nguyện xin trả ở kiếp sau.”
---Duyên nợ kiếp trước người còn nhớ? "Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, Tiểu Bạch Lan" Hoa nở đua sắc, người kiều diễm. Bạch Lan, Nguyệt dạ, tuyết Sơn Nguyên. Dẫu để ông trời chia đôi lứa. Kiếp này trùng phùng hẳn là duyên.