
Nhân Duyên Của Chúng Ta
Giới thiệu truyện
Đi cùng nhau đến nhà ra mắt phụ huynh, Lam Uyên cảm thấy một chút hoài niệm. Hồi lâu trước, khi cả hai cùng sánh vai bước qua những nấc thang cuối cùng, rời khỏi giảng đường trong ngày lễ tốt nghiệp, cô cũng được anh nắm tay như thế. Họ tự nhiên nắm chặt tay nhau, tạo nên một sự ăn ý kỳ lạ.
Cô quay sang hỏi anh:
"Lúc xưa chúng ta cũng nắm tay như vậy, có phải anh đã thích em rồi không?"
Người được hỏi cười lớn, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô:
"Khi đó anh còn chưa hiểu được thế nào là thích, thế nào là yêu. Anh chỉ biết, giây phút bàn tay em đưa tới, anh muốn nắm chặt lấy em, không muốn bỏ lỡ em, vĩnh viễn không phân ly..."
Lam Uyên bật cười duyên dáng:
"Chứ không phải lúc đó anh trượt chân sắp ngã à?"
Thực chất, anh đã lỡ chân suýt ngã một cách dở khóc dở cười, nhưng cô cũng không cần phải nhắc lại chi tiết đó như vậy đâu.