
Nhạc Gia Đích Nữ: Liệt Nữ Sợ Triền Lang
Giới thiệu truyện
Thể loại: Gia đấu, nữ cường, sủng, siêu cấp đấu trí, Truyện sáng tác. Beta-reader: LLc
Nhân vật: Nhạc Cam Đường, Phòng Uy Dịch | Phối hợp diễn: Ôn Tấn Thư, Nhạc gia, Nhạc Trân Châu, Hướng Tùng,…
Nhạc gia là chi thứ hai tại Quế, nơi được thành lập nhiều năm trước. Nhạc Bách, dù chỉ đảm nhận chức vụ quan học sĩ nhỏ, nhưng cùng với thê tử Vũ thị, con gái một vị trong Sử Viện, vẫn tạo nên một gia đình có bề dày truyền thống. Dẫu cho tài chính không quá dư dả, gia phong của họ vẫn đủ đầy. Vũ thị đã sinh cho họ hai cô con gái xinh đẹp và đáng yêu.
Trưởng nữ Nhạc gia năm nay vừa tròn mười tuổi, đã bước vào độ tuổi cập kê, đang trong thời gian chờ gả. Nhan sắc nàng tựa như một đóa phù dung e ấp chớm nở. Nhị tiểu thư, mới mười một tuổi, với mái tóc còn búi trái đào và đuôi sam được thắt chỉ đỏ, cũng không kém phần xinh đẹp.
Hàng năm, hội thưởng hoa thường được tổ chức như một dịp để các mỹ nam và tuấn nữ trong kinh thành gặp gỡ và trao duyên. Năm nay, Ôn phủ là đơn vị đăng cai tổ chức sự kiện. Nhạc phu nhân và Ôn gia phu nhân có mối quan hệ thân thiết, vì vậy Nhạc gia tất nhiên có được thiệp mời tham dự. Tại Ôn phủ, các phu nhân trong kinh có thể tự do đi lại, thăm quan mà không bị phân bậc. Tuy nhiên, bất ngờ xảy ra khi Tể tướng phu nhân cùng con trai và con gái của bà ghé thăm!
Đồn đoán rằng tiểu thư Nhạc gia và con trai Hướng gia, một nhân vật trong Sử viện đại nhân, hiện đang chuẩn bị cho một ngày kết duyên. Còn có tin đồn lan truyền rằng con trai út của Tể tướng, với danh xưng Y công tử, mắc bệnh "yêu trẻ con".
Trong Cảm Mai uyển của phủ Tể tướng, một tiểu cô nương được bao bọc trong chiếc áo bông phồng, cầm trong tay một tiểu lô, trông như đang sợ lạnh, đứng nép dưới mái hiên với ánh mắt khó chịu. Tiểu công tử mười sáu tuổi, với làn da trắng như ngọc, nở nụ cười ngốc nghếch.
"Phòng công tử gọi ta đến là có chuyện gì?" Tiểu cô nương quyết tâm quay về, vì vậy mở lời, thổi một làn sương ấm vào không khí.
"Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?" Công tử kia vẫn giữ nụ cười.
"Mười một lẻ." Nhạc Cam Đường ngoan ngoãn đáp, còn Phòng Uy Dịch thì miễn cưỡng cười với ánh mắt sắc lẹm.
"Bé như vậy mà đã khôn ranh hư hỏng!"
Nhạc Cam Đường nhướn mày, nhận ra rõ ràng rằng hắn đã biết những lời nàng nói.
"Phòng công tử, dám nói ta hư hỏng? Ta liền quay về mách Tể tướng phu nhân."
Phòng Uy Dịch đắc ý cười to, xua tay như ra hiệu.
"Tốt, tốt, đi mà mách đi, tiện thể để bà ấy làm quen con dâu tương lai cũng tốt!"
Nhạc Cam Đường dợm bước đi, chợt nghe một âm thanh như sét đánh bên tai, quay ngoắt lại với ánh mắt chất vấn.
"Có ý gì?"
Phòng Uy Dịch tiến lại gần, cúi xuống ôm lấy thân hình nhỏ bé chỉ cao đến bụng mình, tiện tay véo nhẹ lên má tiểu cô nương.
"Năm nay mười một? Aiz, cũng phải hai, ba năm nữa mới đến tuổi gả chồng. Là đợi ta đến cửa đi!"
Mãi đến khi thiếu niên kia rời đi, người hầu mới đến gọi, Nhạc Cam Đường mới thoát khỏi trạng thái thất thần. Oa...oa... Nàng vừa bị nam nhân khi dễ!