
Nguyệt Ẩn Phiên Phiên
Giới thiệu truyện
Editors: Mèo, Ngựa
Thực sự chưa từng thấy ai có vẻ bề ngoài tự nhiên và phóng khoáng như Phiên Phiên. Trong khi không gian xung quanh ngập tràn ánh trăng và làn gió mát, hoa lá đua sắc rực rỡ, nàng lại chỉ ngồi đó... gặm dưa hấu, với gương mặt ngơ ngác, dáng ngồi thì không chút gượng gạo, chẳng hay biết tâm trí đã bay đi tận đâu.
Aiii, nếu không phải vì nàng thật sự luyến tiếc người cha già, có lẽ nàng đã chẳng ngần ngại từ chối việc gả chồng, thậm chí còn phải diễn trò hơi thô thiển để dọa dẫm những anh thư sinh đến đây dạm hỏi.
Thời gian trôi qua, nàng đã dần quen với cách sống thoải mái ấy. Nhưng thật đáng buồn, cái bà mẹ kế xảo quyệt, lúc nào cũng tỏ ra nhân từ, vẫn ngày ngày lảng vảng quanh nàng, giả bộ tỏ ra yêu thương và quan tâm trong mắt cha già, khiến nàng phải chịu đựng những áp lực từ việc chuẩn bị cho hôn lễ.
Thôi thì cũng kệ đi, nếu thực sự muốn đuổi nàng, nàng đã có kế hoạch để bỏ đi mà sống cuộc đời tự do, thoải mái. Trong lúc mơ mộng, nàng ngủ quên trên cành cây, không may bị một nhóm hắc nhân phát hiện. Cô bé vội vã bỏ chạy khỏi cây, nhưng khi lang thang trên phố, nhìn thấy món gì cũng muốn thử, nàng đã ăn đến nỗi bội thực, không thể bước đi, phải nhờ xe ngựa chở đến y quán.
Nhưng thật không may, khi được đưa đi, nàng lại nôn lên cả người họ và rồi bất tỉnh ngay lập tức... Aiiiii, thật là bi ai cho người sắp phải cưới nàng làm vợ a...