
Nguyên Vị Ngọt Ba Phần
Giới thiệu truyện
Tên gốc: Nguyên vị tam phân điềm - 原味三分甜
Thể loại: hiện đại, ngọt ngào, nhẹ nhàng, sủng
Convert: sakahara – TTV
Edit: Tiểu Lăng
Couple: Chủ tiệm trà sữa x trạch nữ mangaka
Lời tác giả: Xin dâng câu chuyện này cho tình yêu của đời tôi – trà sữa.
Tiên Bối là một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng. Mỗi lần nói chuyện, cô không thể nào nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Thế nhưng, trong lòng cô lại bùng cháy một tình cảm sâu sắc dành cho một người đàn ông. Với tất cả can đảm, Tiên Bối đã quay người lại và thốt lên: "Em, em, em, thích, thích..." Nhưng mãi vẫn không thể hoàn thành câu nói, cô chỉ biết cúi đầu, mặt đỏ ửng và mồ hôi vã ra. Người đàn ông ấy nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau và thì thầm: "Anh cũng vậy."
Chia sẻ + review của editor: Nói thế nào nhỉ, truyện hệt như tên vậy, là một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, tức là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dìu dịu. Sức sủng của bộ truyện này ở mức trung bình, không ngọt đến nỗi như đường tan trong miệng, nhưng những giây phút ngọt ngào của "ly trà sữa" lại để lại ấn tượng sâu sắc, thậm chí khiến tôi cảm động đến mức phải edit. Hỗn hợp giữa trà và sữa mang lại vị ngọt lành của sữa và vị đắng đặc trưng của trà. Khi nhấp một ngụm, cảm giác đầu tiên không phải là vị ngọt, mà là vị đắng chát lan tỏa trong miệng, tạo nên sự khó chịu thoáng qua. Ai lại thích vị đắng chứ?
Câu chuyện cũng giống như một ly trà sữa, khi uống vào là cuộc sống trở nên đầy vị đắng. Tiên Bối có một quá khứ tối tăm, chỉ cần lướt qua mấy lời kể hời hợt, là đã cảm nhận được nỗi đau mà cô gánh chịu. Quá khứ đó khiến cô sợ hãi, lo lắng rằng nếu mình mở miệng, sẽ làm tổn thương những người xung quanh. Dần dần, cô chỉ biết cúi đầu và lặng im. Mặc dù yêu cuộc sống và những người xung quanh, cô không biết cách nào để bày tỏ tình cảm thầm kín ấy, chỉ có thể gửi gắm vào những trang giấy và những nét vẽ của mình.
Nhưng vị đắng chính là điều để tôn vinh vị ngọt. Tiên Bối thật sự bất hạnh khi có một tuổi thơ cô lập và xa lánh, nhưng lại thật may mắn khi có Trần Chước, một người đàn ông sẵn sàng bước vào thế giới cô độc của cô. Trần Chước là một người kiên nhẫn, dịu dàng và bao dung. Cái tốt bụng của anh khiến người khác cảm động, có lẽ vì anh không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ thị. Ai mà phiên toái để nhìn một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp, suốt ngày chỉ biết im như hũ nút, nói gì cũng chỉ đáp nhỏ như muỗi kêu? Ấy vậy mà, anh lại nhìn cô với ánh mắt bình thường, trái tim bao dung nỗi sợ hãi của cô. Anh cực kỳ nhẫn nại, không ép buộc cô nói ra điều gì. Nếu cô không muốn phản hồi, anh sẽ sẵn lòng giao tiếp qua giấy hay điện thoại. Nếu cô không muốn mở lòng, anh sẽ lắng nghe những trang truyện cô viết để hiểu rõ tâm hồn cô. Khi cô không thể thốt lên lời yêu, anh là người chủ động ôm cô và nói trước.
Anh dẫn cô đi, như một người dìu dắt một đứa trẻ vừa chập chững bước vào thế giới rộng mở. Thật vậy, Trần Chước rất phù hợp với câu: "Nếu hai ta cách nhau 100 bước, em chỉ cần bước 1 bước thôi, và anh sẽ bước nốt 99 bước còn lại."
Câu chuyện tình của họ không hề có sóng gió, nhưng lại chạm đến trái tim tôi đến mức khiến mắt ướt lệ. Tôi không dám khẳng định đã đọc qua ngàn bộ truyện, nhưng số lượng đã vượt trên vài trăm và chỉ có một số ít khiến tôi rơi nước mắt. Bộ này, chính là một trong những tác phẩm đó. Có lẽ mỗi người sẽ có một cảm nhận khác nhau, bộ này với tôi là lý do khiến tôi khóc, trong khi với một ai đó khác, nó có thể mang lại tiếng cười. Một ly trà sữa có thể có một vị riêng, nhưng mỗi người sẽ có một cách cảm nhận khác nhau. Câu chuyện này đối với tôi có thể là một ly trà sữa, nhưng với người khác lại có thể là một chén café.
Tôi vẫn hy vọng rằng, với bộ truyện này, mọi người có thể cảm nhận được dư vị ngọt ngào lẫn đắng cay sau những buổi chiều hè, để chút dư vị man mát thấm đẫm vào lòng, làm cho các bạn yêu mến nó.
--- Anh là ly nguyên vị ngọt ba phần duy nhất của em, hôm qua, hôm nay, ngày mai, và… mãi mãi!