
Người Tuyết Của Em Có Thể Sống Được Bao Lâu
Giới thiệu truyện
Chúc Tri Hi, trong suốt 26 năm cuộc đời, đã trải qua biết bao sắc thái từ châu Phi cho đến Nam Cực. Từ những chuyến hành trình khám phá đến công việc tình nguyện, tiêu chí của cậu luôn là “lăn xả”. Tuy nhiên, một buổi sáng, cậu tỉnh dậy và phát hiện một đồng hồ ngược kỳ lạ xuất hiện trên lòng bàn tay, đánh dấu thời gian sống còn lại của cậu: 60 ngày 0 giờ 0 phút 0 giây. “Tôi chỉ còn sống được 60 ngày thôi sao???”
Vài ngày sau, Chúc Tri Hi bị buộc phải tham gia một buổi xem mắt. Người mà cậu gặp là một giáo sư khoa khảo cổ, tính cách khô khan và là một Alpha với vẻ ngoài đẹp lạnh lùng như một người tuyết. Chúc Tri Hi thẳng thắn nói: “Tôi là Beta, lấy tôi ngang với triệt sản.” Không chỉ triệt sản─cậu cảm thấy như một cái chết rồi, người nào cưới cậu cũng chỉ là để xung hỉ, sớm muộn gì cũng bị dán nhãn “mất vợ” và bị đẩy vào hàng ngũ góa phụ. Hơn nữa, ai lại muốn kết hôn với một Alpha, người lúc nào cũng phun pheromone như điên, đến kỳ mẫn cảm thì không kiểm soát nổi nửa người dưới? Nhưng điều kỳ lạ là đồng hồ đếm ngược bỗng nhiên dừng lại. Chúc Tri Hi thầm nghĩ: “Khoan đã, thật ra triệt sản cũng có điểm tốt…” Cậu liền nắm chặt tay người chồng băng giá, và đồng hồ đếm ngược quả thật ngừng lại. “Tuyệt quá! Đây là cọng rơm cứu mạng, mình thoát rồi!”
Sau khi kết hôn, để kéo dài mạng sống, Chúc Tri Hi buộc lòng phải trở thành tệp đính kèm của chồng. Tuy nhiên, càng ngày cậu nhận ra rằng việc nắm tay và ôm ấp đơn thuần dường như đã không còn tác dụng. “Xong đời, chồng tôi mất tác dụng rồi!” Nhưng không ngờ, người chồng vốn dĩ không mặn mà với cậu lại chủ động đề nghị giúp đỡ: “Có khi mất tác dụng là ở cách thức chứ không phải ở người. Thử đổi kiểu khác xem?” Chúc Tri Hi ngạc nhiên hỏi: “Đổi… đổi kiểu nào?”
Hôm sau tỉnh dậy, mặc kệ cơn đau ở thắt lưng, cậu vội nhìn lòng bàn tay mình. Phó Nhượng Di nhẹ nhàng hỏi: “Hiệu quả không?” Chúc Tri Hi vui mừng trả lời: “Dừng rồi kìa, có tác dụng! Cảm ơn chồng nha! Anh giỏi quá! À không, ý em là… cái đó ấy… (càng nói càng sai).” Màn “tiểu xảo” này có vẻ vụng về, nhưng nếu thích thì hãy nói thẳng ra. Phó Nhượng Di chạm nhẹ vào vết cắn sau gáy cậu và nói: “Không có gì, có hiệu quả thì dùng thêm, vợ yêu.”
Ban đầu, Phó Nhượng Di nghĩ: “Tốt, cậu ta là Beta, không có rắc rối liên quan đến pheromone, muốn ly hôn lúc nào cũng dễ.” Nhưng rồi dần dần, anh lại tự hỏi: “Sao lại là Beta chứ… sao không đánh dấu được…” Thậm chí, anh không thể hiểu nổi suy nghĩ của chính mình trong suốt những tháng trước đó.