
Người Đẹp Trong Tay
Giới thiệu truyện
Tên truyện: Người đẹp trong tay
Tác giả: Điềm Thố Ngư
Edit/beta: Bido’s project no.1
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, showbiz, giới nhà giàu, HE...
Văn án 1: Năm ấy, trên con đường nhộn nhịp, Trần Điệp lần đầu tiên gặp Văn Lương khi mới mười sáu tuổi. Chàng trai lúc đó đang chăm chú ngắm chiếc mũ trong tay, ánh mắt đen láy của anh nhìn cô từ trên cao với một vẻ tự tin. Sau một hồi im lặng, anh cúi người xuống, ánh mắt thẳng tắp chạm vào cô, “Đi theo tôi không?” Thiếu niên ấy đã mở ra một chương mới trong cuộc đời cô, và Trần Điệp đã không ngần ngại mà đi theo anh suốt sáu năm.
Văn án 2 by Sườn: Ai cũng biết Văn Lương là một chàng trai bướng bỉnh, khó bảo và thờ ơ với đời sống. Thế nhưng, trong ngôi nhà của anh lại có một người đẹp, một hoa khôi của trường Điện ảnh, xinh đẹp và thanh thoát, bị anh nuông chiều đến mức kiêu kỳ và phóng khoáng. Dù bề ngoài, hai người vẫn thường xuyên thể hiện sự thân mật, nhưng trong lòng mỗi người đều ẩn chứa những tình cảm riêng. Khi Trần Điệp tốt nghiệp Đại học, cô phóng khoáng vẫy tay chào tạm biệt, có phần quyết tâm hơn cả lúc cô gật đầu đi theo anh. Văn Lương lúc này châm điếu thuốc, giữa làn khói mờ ảo, anh ngước mắt khen cô một câu: “Giỏi lắm.”
Và sau khi Trần Điệp rời đi, cuộc sống của Văn Lương vẫn không thay đổi, anh vẫn như cũ, thẳng thắn và quyết đoán, khiến mọi người không ngừng cảm thán về sự vô tình của anh. Nhưng rồi một ngày, một đoạn clip được lan truyền trên mạng, cho thấy hai người đứng cạnh nhau trên phố khuya. Trong tình huống giờ phút căng thẳng này, nữ diễn viên nổi tiếng Trần Điệp đã tát vào mặt nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim mới, và tất cả đều bị ghi lại. Sau khi tát, cô tự tin vuốt tóc, nhẹ nhàng nói, “Tổng giám đốc Văn, tôi nhớ chúng ta đã chia tay lâu rồi cơ mà.”
Người kia không những không tức giận mà còn ghé vào xe, liếm môi một cách khen ngợi: “Báo con của anh ngay cả tát mà cũng giỏi vậy.” Trần Điệp lạnh lùng nhìn anh, không phản hồi. Văn Lương, mặc dù nổi tiếng là một người không mấy quan tâm đến mọi thứ, cũng đã im lặng một khoảnh khắc, sau đó khóe mắt anh từ từ ướt lệ. Đôi tay anh run rẩy, ít nhiều dè dặt kéo cô vào lòng, gọi cô bằng cái tên thân mật mà chỉ mình anh biết: “Linh Linh, em đi theo anh đi.”
“Tất nhiên là tôi sẽ không cố hái trăng, tôi muốn ánh trăng phải chạy đến với tôi.” - Audrey Hepburn