
Ngủ Sớm Một Chút
Giới thiệu truyện
Mộ Bạch là một tiểu quỷ chuyên làm nhiệm vụ bóng đè. Cứ mỗi lần thực hiện việc này, cậu đều có cơm ăn. Gần đây, cậu được giao nhiệm vụ đè một họa sĩ truyện tranh vừa tốt nghiệp đại học. Tuy nhiên, sau ba tháng, Mộ Bạch không còn ăn được miếng cơm nào. Cậu không hiểu tại sao lại có người thức khuya hơn cả quỷ. Cuối cùng, Mộ Bạch buộc phải chuyển sang một mục tiêu khác: chú út của họa sĩ đó. Nghe đồn, mục tiêu mới là một chủ tịch công ty lớn, nổi tiếng với tính cách điềm đạm và chín chắn, cùng với kỷ luật nghiêm ngặt, luôn ngủ sớm và thức dậy sớm.
Mộ Bạch rất hào hứng, mỗi đêm đều lén lút đè lên chủ tịch. Vì sợ rằng nếu đè quá lâu sẽ khiến chủ tịch không thể duy trì thói quen ngủ sớm, nên cậu rất biết điều, chỉ đè có nửa ngày thôi. Thời gian trôi qua, Mộ Bạch ăn uống đầy đủ và bắt đầu trở nên lười biếng. Nhưng điều kỳ lạ là chủ tịch càng ngày càng ngủ sớm hơn, thời gian ngủ cũng dài hơn, cho đến khi cuối cùng anh quyết định ngủ suốt cả ngày. Thậm chí, về sau, anh đã đảo lộn cả chế độ ngày đêm. Mộ Bạch cảm thấy thật kỳ quái.
Vào mỗi đêm, chủ tịch lại nhìn thấy một tiểu quỷ bé nhỏ đang đè lên mình. Cậu ta nằm sấp, lẩm bẩm: "mình chỉ đè chút xíu thôi mình chỉ đè chút xíu thôi". Có lần, khi chủ tịch trở mình và nhìn thấy tiểu quỷ, cậu đã lăn lốc xuống sàn, với vẻ mặt ngơ ngác khi bò dậy. Chủ tịch chỉ biết thầm nghĩ: "...." Hình như tiểu quỷ này cũng không lợi hại cho lắm. Thế là chủ tịch quyết định đổi sang một chiếc giường rộng hơn.
Nhưng dần dần, thời gian tiểu quỷ tới đè chủ tịch ngày càng ít đi, cho đến khi cậu hoàn toàn không xuất hiện nữa. Dù cho chủ tịch có ngủ sớm đến đâu, ngủ suốt cả ngày hay thậm chí thay đổi thói quen cuộc sống, như tắm rửa và thắp nhang, tiểu quỷ vẫn không đến. Cuối cùng, chủ tịch đã chi một số tiền lớn mời thiên sư tới. Sau khi bắt được tiểu quỷ, câu đầu tiên chủ tịch hỏi Mộ Bạch là: "Em chạy đi đè ai rồi hả?" Câu thứ hai là: "Hoa nhà không thơm bằng hoa dại đúng không?" Mộ Bạch bị bắt gặp túm gáy và chỉ biết ngạc nhiên: "????"