
Ngủ Dậy... Anh Sẽ Cưới Em!
Giới thiệu truyện
“Aaaaa... Thiệu Huy làm ơn hãy tĩnh lại, đừng ngủ.” Tôi gào lên trong tuyệt vọng. Hắn nằm trên nền nhà lạnh lẽo và bẩn thỉu, nhưng nụ cười vẫn rạng ngời đến lạ thường. “Anh không ngủ,” Lãnh Thiệu Huy thì thầm với tôi. Bất chấp dòng máu không ngừng chảy, ánh mắt hắn vẫn đầy yêu thương. Hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt tóc tôi, và khoảnh khắc này, chúng tôi trông như hai người yêu nhau đang mơ về tương lai. Nếu không có những vết thương trên mặt hắn, không có những giọt máu đỏ tươi rơi xuống, chắc chắn tôi sẽ tin rằng đây chỉ là một bất ngờ mà hắn dành cho tôi.
Tuy nhiên, sự thật thật nhói lòng: hắn đã ngã quỵ vì một phát đạn. Hắn cười, nụ cười đẹp như vậy. Nhưng nước mắt tôi lại rơi không ngừng. Máu và nước mắt hòa quyện, tạo thành một hỗn hợp đẹp đẽ đến lạ thường. Đối với tình yêu giữa hắn và tôi, nó cũng đẹp đẽ nhưng đầy đau đớn. Hắn đưa bàn tay dính máu chạm vào khuôn mặt trắng bệch của tôi, từng tí một. Môi hắn mấp máy, không thể thốt thành lời, chỉ phát ra những âm thanh qua hơi thở. Dù vậy, tôi vẫn cảm nhận được, giọng hắn trầm ấm, in sâu vào tâm trí tôi. Hắn nói, “Ngoan, đừng khóc. Anh sẽ rất đau lòng.” Câu nói sau được thốt ra rất nhỏ, như thể hắn đang thì thầm với chính mình.
Tuy nhiên, nghe được câu đó, tôi chỉ càng khóc lớn hơn, như thể tôi đang nhõng nhẽo với hắn, đang làm nũng. Ai mà biết tôi đã đau đớn đến mức nào. Cuối cùng, tôi hiểu được cái cảm giác nhìn người mình yêu ngã gục trong tay mình là như thế nào. Đau lắm! Rất đau! “Thiệu... Thiệu Huy, xin đừng bỏ em. Làm ơn.” Tôi ôm chặt thắt lưng của hắn, như thể chỉ cần vậy, cơn nhói trong tim mới bớt đi một chút. Theo tâm trí của mình, tôi cảm thấy chỉ có như vậy mới có thể giữ hắn lại lâu hơn. “Anh không bỏ em.” Hắn trả lời, với chút sức lực còn lại, đưa tay lên xoa dịu khuôn mặt tôi, nở một nụ cười. “Em đẹp như vậy, anh không nở bỏ em lại.”
“THIỆU HUY.” Tôi gào lên. Tôi thực sự không biết phải làm gì hơn lúc này. Tôi chỉ mong... chỉ mong gọi tên hắn. Tôi sợ rằng cả đời này sẽ không có cơ hội gọi cái tên ấy nữa. “Ngoan,... đừng làm ồn. Để anh... khụ, ngủ một lát. Lúc tỉnh dậy, anh nhất định sẽ cưới em.” Lãnh Thiệu Huy mỉm cười. Nụ cười ấy in sâu trong tâm trí tôi. Đến giờ phút này, cảm giác như mọi sự việc chỉ mới xảy ra vào ngày hôm qua. Lãnh Thiệu Huy từ từ nhắm mắt lại.
“Thiệu Huy, làm ơn,... đừng ngủ.” Hắn vẫn không mở mắt. “Em muốn làm vợ anh. Xin anh... đừng ngủ...” “Em sợ lắm!” Mí mắt hắn nặng trĩu, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ... ngàn năm. Thì ra yêu chính là như vậy. Thì ra đau lòng chính là như vậy. Thì ra thanh xuân tươi đẹp chính là như vậy.