
Nghịch Thiên
Giới thiệu truyện
Thể loại: Xuyên không, đồng nhân Ỷ thiên, cổ đại, (một chút) huyền huyễn, HE.
Biên tập: Candy
Mây trời chớp mắt, phương đông tàn, lá rơi nhẹ nhàng trong sân đình, tình yêu nảy nở với chàng. Dương thác âm soa, thiếp chìm trong giấc mộng ẩn, hoàng hôn dừng lại nơi chân trời. Thiên địa xoay chuyển, cảm nhận sự say đắm trong thế giới phù cừ, cùng đêm dài trăng giăng lưới. Hồng Loan hứa hẹn, còn chờ đợi hóa kiếp lang quân. Theo dòng sinh mệnh tăm tối, thiên địa lại đồng thọ, cửu tiêu gào thét, bảy tội nghịch thiên, âm u lạnh lẽo, sương hoa nâng rượu cầu say. Lệ thấm trên giá y, hàn ngọc nằm Chung Nam, mười năm tóc bạc. Trần duyên gắn bó, sinh tử cùng nhau không buông tay.
Từ khi lần đầu đọc "Ỷ thiên đồ long ký" cho đến khi xem đi xem lại các bộ phim chuyển thể, ta chưa bao giờ cảm thấy hài lòng, có lẽ một phần là do hình ảnh của nhân vật chính hoặc vì nội dung truyện. Hồi đó, ta lại thích Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố, nhưng cuối cùng cả hai đều chết. Ta cũng yêu thích Thù Nhi bên Tiểu Chiêu, nhưng cuối cùng chỉ có Triệu Mẫn và Chu Chỉ Nhược được ưu ái. Ta đam mê phái Võ Đang, thế nhưng thất hiệp lại bị hành hạ tơi bời. Đó là lý do khiến ta không tìm kiếm các tác phẩm đồng nhân Ỷ Thiên cho tới khi tình cờ gặp được câu chuyện này.
Lúc đầu, ta không nghĩ mình sẽ thích truyện này. Tại sao ư? Bởi vì nó quá ngắn! Chỉ khoảng 120 trang Word, và ta không cho rằng trong số trang ngắn ngủi đó lại có điều gì hấp dẫn. Nhưng sau đó, ta nhận ra bản thân đã lầm. Mặc dù truyện ngắn, nội dung không phức tạp, tiết tấu lại nhanh, nhưng văn phong của tác giả thật sự cuốn hút, mang đến cảm giác cổ xưa trong từng chương truyện. Hơn nữa, khác với nhiều tác phẩm đồng nhân khác, câu chuyện này chỉ tập trung vào nhân vật chính mà không cố gắng lồng ghép những tình tiết phức tạp từ truyện gốc.
Tình yêu như nước, đó chính là điều mạnh mẽ nhất chạm đến tâm trí ta khi kết thúc câu chuyện. Ta ngẫm nghĩ mãi, xem xét xem có bao nhiêu phần tình yêu giữa hai nhân vật chính được mô tả. Dù rằng không nhiều, nhưng sao ta vẫn cảm nhận được sự sâu sắc kỳ lạ. Tình yêu ở đây, ôn nhu dịu dàng nhưng cũng đầy một chút thẹn thùng của một thiếu hiệp trong sáng, mang theo ngọt ngào thăm thẳm cùng nguyện vọng hi sinh của một cô nương si tình, tất cả hiện lên như hoa giữa dòng nước, phiêu diêu mơ hồ. Dù không nhiều, nhưng đủ sâu để lắng đọng trong lòng người đọc.
Khi xuyên qua, nàng không hề hay biết thân phận và bối cảnh thời đại mình đang sống cho đến khi mười lăm tuổi. Khi đã biết, nàng lại không có ý định thay đổi lịch sử, bởi nàng hiểu rằng đó sẽ là tội nghiệt, sẽ bị trừng phạt bởi trời. Thật tiếc, con người thường không nắm bắt được lòng mình, một khi yêu, nàng sẵn sàng làm mọi thứ vì người mình yêu. Nàng chấp nhận nghịch thiên để bảo vệ đôi mắt trong suốt của chàng khỏi bất kỳ giọt lệ đau thương nào. Nàng trải qua nỗi đau đớn về cả thân thể lẫn tinh thần, tâm hồn như bị tra tấn tàn khốc trong ngục tối, nhưng nàng vẫn kiên trì chờ đợi, chờ một ngày có thể mặc áo tân nương, gả cho chàng, ở bên chàng.
“Khiêm khiêm minh triệt, hiệp cốt nhu tràng.”
Khiêm nhường trong sáng, nghĩa hiệp ôn nhu – đó chính là tám chữ nàng dành cho chàng, là câu nàng thốt ra sau khi dùng kiếm giải quyết kẻ muốn cưỡng bức mình. Nàng thà chọn cái chết, cũng không muốn chàng phải chịu đựng nỗi khổ đau cả đời. Nhưng có lẽ nàng đã sai lầm, khi ngã xuống dưới tay chàng, khi tơ máu thấm vào giá y, cho dù nàng có lau được nước mắt của chàng, nhưng không thể nào xóa mờ được nỗi đau trong đó.
Nghịch thiên bảy lần, cách xa mười năm, chàng cầm rượu để tiêu sầu, trong khi nàng lặng lẽ chấp nhận thiên phạt. Một đầu tóc bạc đổi lấy lời hứa hẹn: “Sinh đồng khâm, tử đồng huyệt. Sinh tử đồng mệnh, kiêm điệp cộng du.”