
Ngày Em Đến
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đại thúc loli, siêu sủng nhưng rất hợp lý, không ngán, HE
Editor: Tũn Còi
Độ dài: 104 chương
Nam chính là một người tàn tật, nhưng có xuất thân vô cùng quyền quý. Nữ chính lại sở hữu trí tuệ, có tài chính ổn định, bên cạnh đó còn rất ấm áp.
Trích đoạn: “Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, bàn tay ở bên trong quần áo quấy phá, vuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhàng xoa bóp, vô cùng mãn nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh bắt đầu không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương Tư Ninh nhíu mày, hai chân vặn vẹo muốn tránh bàn tay của anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: “Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh.”
Trương Tư Ninh:……Đợi đến lúc anh cởi bỏ đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót….cho dù Trương Tư Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cô đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: “Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!”
Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lấp lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: “Anh muốn em.” Vô cùng hào hùng, quang minh chính đại.
==================
Lảm nhảm của editor: Nam nữ chính cách nhau 13 tuổi. Nam chính tàn tật, sau một tai nạn giao thông đã mất đi chân trái. Chắc chắn rằng nam chính cũng là một boss lớn, trong khi nữ chính là người xinh đẹp, đáng yêu với tài chính vững vàng và đặc biệt là rất hiểu chuyện.
Thông thường, trong các câu chuyện sủng, người đọc thường cảm thấy ưa thích nam chính hơn, nhưng trong tác phẩm này, nữ chính hoàn toàn không thua kém, và sau khi đọc, không ai có thể ghét bỏ nữ chính được.
Điều đặc biệt của câu chuyện này là sự khuyết tật của anh không phải là nguyên nhân để ngược đãi, mà còn là một yếu tố giúp anh thuận lợi chiếm đoạt những “đầu tiên” của cô gái.
=================
Tôi rất thích những câu chuyện có khoảng cách tuổi tác lớn giữa nam và nữ chính, vì vậy đã đọc không ít. Nếu như “Em ở bên ai đều là khoảng trống trong anh” khiến tôi day dứt vì cả Giang Nguyệt và Giang Quân đều là những nhân vật đã trải qua quá nhiều mất mát, dẫn đến họ lựa chọn cách giữ khoảng cách với giấc mơ, để bảo vệ niềm tin rằng nếu không chạm tới thì nó sẽ luôn tồn tại. Kết quả là cả hai khổ sở lẫn nhau và kéo theo cả tôi.
“Trọn kiếp yêu” lại làm tôi trăn trở vì tương lai mười lăm năm còn lại của Hoa Thiệu Đình. Dù biết rằng ai rồi cũng phải chết, nhưng biết chuyện đó đến vẫn khác với việc chờ đợi từng giây phút nó xảy ra.
“Người ở nơi tịch lặng” còn làm tôi đau lòng vì quá yêu nam chính, không hiểu sao nữ chính lại có thể đối xử với anh như vậy. Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ không nỡ. Cứ nhắc đến “Đứa trẻ nhà ta đi đâu rồi” là tôi lại cảm thấy bực mình vì nữ chính.
Trong khi “Tình muộn” mang đến cho tôi những phút giây giải trí nhẹ nhàng, tác giả viết cuốn hút và dễ dàng tiếp cận, nhưng nếu tác giả có thể tiết chế một chút thì sẽ trở nên hoàn hảo hơn rất nhiều. Tuy nam chính không sạch sẽ, tôi không quá quan tâm đến quá khứ của anh, nhưng khi đã nhận ra tình cảm với đối tượng, tôi nghĩ điều này cần thiết. Lần đầu của nam nữ chính khiến tôi lấn cấn nhất, phải chi anh mạnh mẽ theo đuổi đến khi cô có tình cảm với mình rồi mới “hành động” thì tốt hơn rất nhiều, vì đây là câu chuyện của cả hai. Nếu nữ chính yêu người khác, hành động của anh sẽ rất đáng bị chỉ trích. Điều này có thể khiến nhiều người gặp khó khăn khi tiếp tục theo dõi tác phẩm này.