
Nếu Được Quay Lại, Anh Vẫn Sẽ Chọn Em!
Giới thiệu truyện
Thể loại: hiện đại, sủng nặng, có chút sến; tổng thể là một câu chuyện dài đơn giản xoay quanh những rắc rối trong tình cảm. Số chương: 21 chương + 3 ngoại truyện.
"Nếu anh là mây thì em nguyện làm bầu trời, nếu anh là cây thì em chắc chắn sẽ là chậu." Câu nói ấy chính là điểm khởi đầu cho cuộc gặp gỡ giữa hai người xa lạ. Họ tìm được nhau và cùng nhau sẻ chia sự ấm áp trong hai tâm hồn đơn độc. Đó không chỉ là một sự ấm áp đơn thuần mà còn là điều mà khó ai có thể diễn tả trọn vẹn.
Cô chấp nhận tham gia vào cuộc chiến trong gia tộc để bảo vệ hắn. Cô sẵn sàng từ bỏ những thứ yêu thích của mình để mang lại hạnh phúc cho hắn. Cô cũng sẵn lòng hi sinh cả tính mạng của mình để dành cho hắn sự bình an. Thế nhưng, liệu những hy sinh ấy có thật sự được một người như hắn hiểu thấu? Hắn luôn bám riết lấy cô, xem cô không khác gì một người mẹ đang che chở cho mình. Nhưng có thật hắn chỉ đơn thuần coi cô là mẹ?
Đoạn trích 1: "Lạc Gia em làm cái gì vậy?" "Lạc Gia đang bắt kiến nha," Lạc Gia ngây thơ trả lời. "Nhà, vậy bắt kiến làm gì?" Nghe xong, Lạc Gia bỗng nhớ ra điều gì đó. Khuôn mặt phấn nộn của cô nhăn nhó khó chịu, hậm hực nói: "Lạc Gia chính là bắt kiến, cho chúng cắn chết cái người cầm tay Đình Đình hồi sáng."
Đoạn trích 2: "Đình Đình, Đình Đình, Đình Đình ra đây xem Lạc Gia làm được cái gì này." Lạc Gia thở hồng hộc chạy vào, khuôn mặt lấm lem đầy mồ hôi, tay cầm mấy bông hoa màu trắng đưa tới trước mặt cô. Đình Đình đang cắt tỉa dở chậu hoa trên tay vội buông xuống, chạy đến lau mồ hôi cho hắn, nhẹ nhàng hỏi: "Có chuyện gì từ từ nói, chạy nhanh đến đây làm cái gì?" "Nhà, bông hoa này Lạc Gia mới cắt cho Đình Đình, xem đẹp không?" Cô nhìn bông hoa trên tay hắn, khóe mắt tối sầm. "Hoa này hái ở đâu?" "Trong vườn nha." "Vườn nào?" "Vườn của nhà Đình Đình." "Lạc Gia?" "Hả?" "Hoa này là Đình Đình cất công trồng một năm mới ra hoa." "Nhà." "Bây giờ Lạc Gia ngứt đi rồi." "Nhà, vậy Lạc Gia vào gắn lại." "Ừ, gắn lại không được thì đừng tới gặp Đình Đình nữa." Và vậy là mỗ nam nào đó lo lắng, chạy ngược chạy xuôi tìm keo dính, phân bón, đất, bùn làm đủ mọi cách để gắn lại.
Đoạn trích 3: "Đình Đình, nếu không nghe lời nữa, tôi sẽ giam lỏng em." "Anh giám, Lạc Gia anh nên nhớ là ai cho anh ý thức, bây giờ anh lại hạn chế tôi đi tiếp xúc với mọi người, ô ô, số tôi thật khổ mà," Đình Đình òa khóc trong lòng Lạc Gia. Đôi mắt cô hiện lên tia giảo hoạt. Lạc Gia luống cuống không biết phải xử lý thế nào, lại chỉ có thể đau lòng nhìn cô khóc. Nhẹ nhàng vuốt lưng cô, hắn nói: "Đình Đình ngoan, đừng khóc, em muốn gì cũng được, có được hay không?" "Thật không?" cô ngưng khóc ngay lập tức. "Thật," hắn chắc nịch. "Vậy lần sau cũng được đi ra ngoài chứ?" "Không được," Lạc Gia nghiêm mặt lại. "Tại sao?" Nước mắt cô lưng tròng. "Vì tôi là của em, thể xác và tinh thần tôi cũng đều thuộc về em, em phải chịu trách nhiệm với nó, chỉ quan tâm đến nó, không được quan tâm người khác." Đình Đình câm nín, nén cảm giác muốn nổi da gà.
Chú thích: khuyến cáo, đừng nghe phần giới thiệu, nó lừa tình.