
Này Thích Thì Nói Đi Chứ
Giới thiệu truyện
Câu chuyện xoay quanh những trải nghiệm đầy sắc màu của cô gái tên Minh Tuyết. Mỗi chương là những tình huống thú vị mà cô chia sẻ bên gia đình, bạn bè và tình yêu. Những diễn biến trong truyện diễn ra với nhịp độ khá chậm rãi, không có cao trào hay nút thắt drama, điều này có thể khiến những người đọc “khó tính” cảm thấy không hài lòng. Tuy nhiên, hy vọng mọi người vẫn sẽ ủng hộ, đừng vội từ bỏ tác phẩm này! Trong thời đại hiện nay, việc cọc đi tìm trâu cũng chẳng có gì là sai trái, đâu nhất thiết phải chờ đợi mãi, biết đâu bạn lại gặp phải một con trâu ngốc thì sao?
Trích đoạn 1. Tôi nhìn Thành, trong lòng cảm động nhưng nhiều hơn là thất vọng: “Đi xe bốn mươi lăm phút đến đây chỉ để đưa thuốc thôi à?” Thành lắc đầu, rồi nó dúi bịch cháo cùng với thuốc vào tay tôi và nói: “Không còn cháo nữa.” “Hết rồi à?” “Còn.” Nó gãi đầu nhìn tôi. “Còn gì?” “Tuyết ăn cháo rồi uống thuốc nha.” Tôi bó tay nhìn Thành, trong lòng gào thét dữ dội. Đồ ngốc, chị đây bị đau bụng phụ nữ đấy, có phải cảm mạo gì đâu mà ăn cháo rồi uống thuốc chứ.
Trích đoạn 2. “Tui mắng Thành nãy giờ khô cả cổ, sao mà Thành không có chút phản ứng gì hết vậy?” Tôi trừng mắt, đưa tay quạt quạt cho hạ hỏa. Tên đầu đất này. “Có mà, tui đang nghe Tuyết mắng.”
Trích đoạn 3. Nó lắc đầu, ánh mắt ngập tràn vẻ dịu dàng: “Thành không muốn Tuyết biết. Cuộc sống cơm áo gạo tiền rất khổ, Thành chỉ muốn Tuyết cứ vui vẻ, nhìn đời bằng màu hồng. Cuộc sống này tăm tối lắm, một mình Thành chịu được rồi.” “Nhưng sau này Tuyết cũng sẽ trải qua.” Tôi không đồng tình. “Không đâu…” Lập Thành im lặng vài giây rồi nói khẽ.
Đây là một câu chuyện vừa hài hước vừa sâu lắng, ẩn chứa trong đó là khát khao hạnh phúc, tình yêu, ước mơ hoài bão, cùng nghị lực vươn lên trong cuộc sống của thế hệ trẻ.
***Hi vọng các bạn nào muốn mang truyện này đi nơi khác xin hãy cho mình biết trước nhé. Cảm ơn mọi người đã đón nhận tác phẩm của mình mặc dù còn rất nhiều thiếu sót.