
Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt
Giới thiệu truyện
“Những người có tình, xin hãy cho tìm thấy nhau.” Đó là lời của một câu chuyện nhẹ nhàng, lãng mạn, và đẹp đẽ như chính tựa đề của nó. Trong suốt mười lăm năm, hai chàng trai bên nhau, lớn lên và dần thuộc về nhau từ lúc nào mà chính họ cũng không hay biết. Truyện không chỉ khai thác tình cảm tâm lý và những khó khăn trong mối quan hệ của họ, mà còn phác thảo một bức tranh sống động về xã hội Trung Quốc đang không ngừng phát triển. Từ Tần Ương - một cậu con trai trong gia đình công chức bình thường đang yêu “người anh em” của mình, cho đến Thẩm Tấn - chàng trai đào hoa cuối cùng cũng không thể trốn tránh mà thốt lên: “Dì à, giao Tần Tần cho con có được không?”
Những trang viết dẫn dắt đến một cái kết ngọt ngào: “Trước cùng trường, sau cùng giường”, là một lựa chọn thú vị cho những độc giả yêu thích thể loại này hoặc còn băn khoăn về những cái kết bi thương thường gặp trong tình yêu đồng giới ở nhiều tiểu thuyết khác. Chính vì lẽ đó mà người ta thường nói: “Nước trong không hẳn sẽ kém ngọt ngào hơn cái gọi là nước đường.” Thể loại đam mỹ thường khiến cho người ta cảm thấy ngần ngại, đôi khi là đỏ mặt khi cầm lên, bởi dễ gợi liên tưởng đến tình dục. Tuy nhiên, đừng vội vàng phán xét hay khẳng định nếu bạn chưa từng trải nghiệm. Đây sẽ là một cuốn sách đơn thuần về yêu thương, tinh khiết và nhẹ nhàng, đem lại cho độc giả cái nhìn khác về tình yêu - nếu bạn sẵn sàng gạt bỏ định kiến và thưởng thức câu chuyện này.
®Này những phong hoa tuyết nguyệt… Một nhan đề ý nghĩa, như lời cảm thán của hai nhân vật khi hồi tưởng lại những năm tháng ấu thơ, tuổi trẻ và quãng đường họ đã trải qua bên nhau. Không phải mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ và yên bình, nhưng lại chính là những kỷ niệm gắn kết họ chặt chẽ hơn. Do đó, trong hồi ức của họ, hình ảnh “phong hoa tuyết nguyệt” đi đôi với những cảm xúc ngọt ngào và thi vị, mà chỉ những người trong cuộc mới thấu hiểu được.
Thẩm Tấn cảm thấy ghét Tần Ương thấu xương! Tần Ương - bé ngoan, mẫu mực và đáng yêu, tất cả những điều đó đối lập hoàn toàn với bản thân cậu. Thế nhưng, tại sao, mỗi khi tốt nghiệp ra trường mà mỗi người một phương, lòng cậu vẫn dấy lên cảm giác lưu luyến? Tần Ương lại hận Thẩm Tấn hơn bất kỳ ai trên đời! Cậu cho rằng thằng nhóc ranh mãnh Thẩm Tấn, kẻ luôn đội sổ và ngông ngênh, tất cả mọi rắc rối đều xuất phát từ hắn. Nhưng tại sao, cậu lại không đành lòng nhìn thấy vẻ chán chường của hắn?
Hàng ngày, họ cùng nhau đến trường, cùng ngắm hoàng hôn và trải qua những ngày lễ tình nhân cô đơn không có bạn gái. Từ những cặp đôi thanh mai trúc mã, họ dần trở nên khăng khít, không thể tách rời. Ở nơi sân trường xanh tươi, điều gì đã nhẹ nhàng nảy nở giữa họ? Trên chuyến xe buýt sáng sớm, nụ hôn lơ đãng nào xuất hiện giữa hai người? Thẩm Tấn nói: “Tần Ương, tôi thích cậu.” Tần Ương đáp: “Gió lớn quá, tôi nghe không rõ…”