
Nàng Thật Tàn Nhẫn, Nhưng Ta Yêu Nàng!
Giới thiệu truyện
Sở Dĩ An cầm trong tay thanh gươm, tiến đến gần nàng với gương mặt lạnh lùng, mang theo sự sợ hãi hiện rõ nét. Hắn nắm chặt tay nàng, hôn lên những giọt nước mắt long lanh, tinh khiết như viên pha lê của nàng. “Nàng thật tàn nhẫn, làm sao nàng có thể ép ta yêu nàng rồi bắt ta xa nàng khi trái tim của ta đã thuộc về nàng?” Hắn nhìn thẳng vào con ngươi đen láy, trong khi nàng uỷ mị không dám đối diện, cúi gầm mặt xuống. Trái tim nàng đau như thể vừa bị thanh gươm kia kết liễu, giết chết trái tim ấm áp của nàng. Nàng cũng như hắn, vô cùng đau đớn khi phải chấm dứt mối tình cảm nồng nàn này. Có lẽ thời gian qua, nàng và hắn đã có những khoảnh khắc hạnh phúc bên nhau, như thế đã đủ cho nàng rồi! “Nàng không yêu ta? Hay là do ta không tốt?” Cố gắng kìm nén cảm xúc, nàng tránh ánh mắt đó, lùi xa hắn, đứng trên cây cầu vừa dài vừa rộng mà nàng cứ ngỡ đây là cây cầu ngắn nhất của Lục Quốc, đi hết con đường này, nàng và hắn sẽ mãi mãi rời xa nhau!
“KHÔNG PHẢI, là do ta quá tàn nhẫn!” “ĐÚNG, nàng thật tàn nhẫn, nhưng ta yêu nàng!” Hắn kéo nàng về phía mình, vứt thanh gươm xuống đất, ôm lấy cơ thể mềm mại của nàng. Nàng im lặng, ôm lấy hắn, nước mắt rơi lả chả xuống bờ vai hắn. Hắn chỉ muốn ôm nàng thật lâu, muốn giữ khoảnh khắc này mãi mãi!