
Nắng Gắt
Giới thiệu truyện
Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu một chút gọi là gì? - Nhiều hơn yêu một chút? – Anh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười – Với anh thì, đó chính là em!
Bài tựa: Nửa học kỳ cuối đại học năm tư chính là những tháng ngày khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Những buổi hội thảo tuyển dụng liên tiếp, những cuộc phỏng vấn nối đuôi nhau, cơn đau đầu nhức óc trong việc bảo vệ luận văn tốt nghiệp, lại thêm những bữa tiệc chia tay không say không về... Tất cả dường như chỉ có thể dùng một từ "rối loạn" để hình dung! Mỗi người, ai nấy đều như một con quay không bao giờ ngừng lại, không thể làm chủ được bản thân mà chỉ mãi xoay tròn, xoay tròn... cho đến khoảnh khắc phải dừng lại.
Buổi tối ngày hai mươi ba tháng sáu, A Phân – cô bạn nằm giường đối diện với tôi – đã trở thành người đầu tiên trong phòng ký túc rời khỏi Nam Kinh. Cô ấy sẽ đến Hạ Môn, một nơi xa xôi mà tôi chỉ biết đến qua tên gọi. Từ trước đến giờ, tôi không thể ngờ rằng sẽ có một ngày mình phải rơi lệ như thế, tôi đuổi theo xe lửa, mãi cho đến khi nó tăng tốc lao đi vun vút...
Tôi vẫn luôn là một cô gái khỏe mạnh, vui tươi... Tôi chưa bao giờ hiểu thế nào là biệt ly... mãi cho đến giờ phút ấy... Sau này, có thể chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau... và cho dù có gặp lại, cũng chỉ có thể vội vã chào nhau một câu, rồi lại vội vã chia tay... Khi đó, chúng tôi sẽ không còn cảm thấy bi thương như hiện tại, có thể là vì chúng tôi đều không còn quan trọng đối với người kia, cũng có thể là vì, khi ấy, chúng tôi đã học được cách kiên cường.
Nhưng giờ phút này, khi bạn đã đi rồi, tôi chỉ có thể ở sân ga, vừa đi vừa khóc... Tạm biệt nhé, tuổi thanh xuân cuối cùng của chúng ta... Chúng ta sẽ không còn được sống như những đứa trẻ nữa... Chúng ta tốt nghiệp rồi...