
Nắng Chiều Đã Ngả Nhưng Gió Vẫn Tự Do
Giới thiệu truyện
Một lần nữa, mâu thuẫn giữa tôi và Lương Dư Chu lại bùng nổ xung quanh vấn đề kết hôn. Anh quyết định đứng dậy và rời vào phòng khách để ngủ. Đến hai giờ sáng, tôi đã có ý định xuống để hòa giải. Nhưng khi tôi đứng trước cửa phòng khách, những âm thanh từ cuộc điện thoại của anh vang lên khiến tôi chần chừ. Anh đang trò chuyện với ai đó, giọng nói trầm và có phần quyết liệt: “Yêu và cưới là hai chuyện khác nhau. Tiểu Du không chịu được những quy tắc ngột ngạt trong giới hào môn, tôi không cưới cô ấy là vì muốn tốt cho cô ấy thôi.”
“Dù sao thì bây giờ cũng chưa có ai thích hợp để cưới cả, ngày nào hay ngày đó. Huống hồ mạng của tôi là do cô ấy cứu về, bảo tôi mở miệng nói chia tay thì… Thật sự không thể.”
Tôi không bước vào để chất vấn anh, mà chỉ lặng lẽ quay trở về phòng, lòng đầy trăn trở suốt đêm cho đến sáng. Khi trời sáng tôi vẫn không sao chợp mắt. Sáng hôm sau, tôi ngồi đối diện với mẹ của Lương Dư Chu và nói: “Lời bác từng nói... Còn hiệu lực chứ? Cháu không chọn Dư Chu nữa, cháu chọn tiền.”