
Nam Thần Nhảy Quảng Trường
Giới thiệu truyện
Thể loại: hiện đại – ấm áp – thụ truy công – ôn nhu, mặt than, nam thần công x dương quang, si hán, thụ – 1 x 1 – HE.
Edit + Beta: Snail
Cô Lưu, một người dẫn múa nổi bật tại tiểu khu quảng trường, đã xin nghỉ một tuần vì có việc bận. Dạo gần đây, có thông tin rằng con gái cô Lưu sẽ thay cô để biểu diễn, được biết đến với làn da trắng mịn và dáng vẻ quyến rũ. Nghe được tin này, bạn học Mạch Đương Đương không kìm được sự hiếu kỳ, vội vàng chạy tới xem thử. Đến nơi, cậu phát hiện người dẫn đầu không ai khác chính là nam thần trong trường, Trì Yến.
#Nam thần nhảy dẫn đầu ở quảng trường, tui cứng rồi, làm sao giờ! Gấp!#
#Vô tiết tháo si hán thụ (Mạch Đương) vs Bình tĩnh khắc chế nam thần công (Trì Yến)#
Đoạn ngắn 1: “Kỳ thực vừa rồi tui nói đùa với anh thôi, không phải tui muốn số của anh, tui giúp em gái xin.” Mắt Mạch Đương không nháy một cái nói dối, kỳ thực em gái cậu ở đâu ra, chỉ có một em trai tên Mạch Ji Ji.
“Em gái?” Trì Yến nhìn cậu.
“Đúng đúng đúng, em gái tui Mạch Nha.” Vẻ mặt Mạch Đương thành thật đẩy Mạch Nha ra, còn giúp cậu nhóc sửa lại giới tính thành em gái.
Thấy Trì Yến không nói gì, Mạch Đương nói tiếp: “Em ấy ngưỡng mộ anh lâu rồi, cô gái nhỏ da mặt mỏng dễ ngượng ngùng, liền để tui tới giúp em ấy xin số, anh thấy thế nào.”
Trì Yến lẳng lặng nhìn cậu vài giây, mới chậm rãi nói: “Xin lỗi, tôi không thích em gái nhỏ.”
“Vậy anh thích em trai nhỏ sao?” Mạch Đương hỏi.
Trì Yến: “…” (Em trai nhỏ = Tiểu đệ đệ, thường được dùng để chỉ Ji Ji í =]]]])
Đoạn ngắn 2: “… Năm ngàn chữ kiểm điểm nha, em nghe mà phát ớn.” Giọng Mạch Nha run một cái, “Bảo em viết nhiều lắm chỉ có thể viết năm nghìn chữ [Teacher, I am sorry].”
“Anh đây so với mày tốt hơn chút.” Mạch Đương nói.
“Tốt chỗ nào?” Mạch Nha hỏi.
“Teacher, I am so sorry.” Mạch Đương nghiêm trang nói.
“Thật đúng là so với em tốt hơn một chút.” Mạch Nha vui vẻ.
Đoạn ngắn 3: Lần đầu tiên gặp mặt Mạch Đương nói: “Có thể cho tui số điện thoại của anh không?”
Lần thứ hai gặp mặt Mạch Đương nói: “Có thể cho tui số điện thoại của anh không?”
Lần thứ ba gặp mặt Mạch Đương nói: “Có thể cho tui số điện thoại của anh không?”
Lần này gặp mặt Mạch Đương nói: “Tui muốn sờ tay anh.”
Đoạn ngắn 4: “Số điện thoại cho cậu, có điều tôi không thích em gái nhỏ.” Trì Yến nói.
Cho nên ý của anh là vẫn thích em trai nhỏ sao. Mắt Mạch Đương sáng lên, nhìn Trì Yến cười nói: “Hey! Tui biết tui biết!”
Trì Yến: “…” Luôn cảm giác hình như có cái gì đó sai sai.
Đoạn ngắn 5: … Bộ dáng kia sẽ là cảm giác gì, có giống như đột nhiên có người ủ ấm bàn tay lạnh như băng của mình không? Mạch Đương không biết. Bởi vì cậu đã sống một mình quá lâu, cuộc sống khiến cậu trở thành một người cứng rắn, không còn sợ giá lạnh hay cô độc, cho dù chỉ một mình cũng có thể sống tốt. Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy bóng dáng Trì Yến, cậu bất chợt khao khát cảm nhận hơi ấm mà những trang sách thường mô tả, liệu có giống như lúc ôm lấy Trì Yến, hơi ấm từ cơ thể anh khiến lòng người lưu luyến hay không. Cậu cảm thấy, nếu như Trì Yến đồng ý ở bên cậu, cậu nhất định sẽ mang cho anh những bữa ăn khuya, đợi anh tan học mỗi ngày, cùng nhau ăn cơm, vào mùa đông sẽ dùng tay mình ủ ấm cho bàn tay anh, cùng nhau chơi đùa trong tuyết, chờ đón giao thừa. Vào mùng một đầu năm, cậu sẽ nhẹ nhàng hôn anh, tặng cho một bao lì xì thật lớn và sẽ làm mọi điều mà những năm qua chưa ai làm với mình cho anh trải nghiệm. Nếu như Trì Yến bằng lòng, cậu sẽ đối xử thật tốt với anh. Mạch Đương, trong lúc mãi mê suy nghĩ, nhìn chằm chằm vào mũi chân mình.
Ngân bài Tấn Giang đề cử: Cô Lưu, một người dẫn múa nổi bật tại tiểu khu quảng trường đã xin nghỉ một tuần, và có thông tin rằng người thay thế sẽ là con gái cô Lưu với vẻ đẹp và làn da trắng nõn. Khi Mạch Đương nghe được tin này, cậu không thể chờ đợi mà chạy đến xem, và phát hiện chủ nhân của đôi chân quyến rũ ấy lại chính là nam thần điển trai Trì Yến. Hình ảnh nam thần nhảy múa nơi quảng trường đã thu hút sự chú ý của Mạch Đương, và cậu nhanh chóng muốn xin số điện thoại. Trong lần gặp mặt thứ hai, khi chứng kiến tư thế chơi bóng của Trì Yến đầy phong thái, Mạch Đương lại càng muốn tiếp cận, chỉ tiếc rằng cậu đã ra ngoài quá nhanh nên không kịp rửa mặt, khiến hình tượng lần nữa để lại ấn tượng không mấy tốt đẹp. Càng tiếp xúc, Trì Yến dần nhận ra bên trong Mạch Đương không chỉ có nét lạc quan mà còn bí mật hấp dẫn mà anh ước muốn khám phá. Câu chuyện diễn ra với nhịp điệu nhẹ nhàng, khéo léo giữa hai nhân vật chính, dẫn đến một tình cảm sâu sắc và ấm áp, như dòng nước chảy trôi.