
My Amazing Boyfriend
Giới thiệu truyện
Tác phẩm: "Một Rừng Mộng Mơ"
Số tập: 2 tập
Tập 1: 2 chương mở đầu + 16 chương chính (1 chương bao gồm 4-6 đoạn nhỏ)
Tập 2: Cập nhật sau
Nhân vật chính: Điền Tịnh Thực - Tiết Linh Kiều
Trong không gian ấm cúng của một buổi tối bình yên, một cuộc trò chuyện hài hước diễn ra giữa Điền Tịnh Thực và Tiết Linh Kiều, một bạn trai đầy kỳ diệu của cô.
Điền Tịnh Thực không thể không thắc mắc: “Anh học được cách nấu nướng khủng khiếp từ hành tinh nào vậy?!”
Tiết Linh Kiều thẳng thắn đáp: “Gạo, nước, muối, cho vào nồi đặt lên bếp, đun trong một giờ thì không đúng chỗ nào?”
Chàng trai tiếp tục hóm hỉnh hỏi: “Rốt cuộc anh cho bao nhiêu muối?”
Với một chút tự tin, Tiết Linh Kiều trả lời: “Trong sách nói rằng chỉ cần cho một ít, thế nên tôi cho ít hơn gạo một chút.”
Điền Tịnh Thực không biết phải nói gì trước câu trả lời của anh.
“Tôi có một cách, cần cô phối hợp,” Tiết Linh Kiều nói, với giọng điệu nghiêm túc hơn.
Điền Tịnh Thực nhanh chóng đùa lại: “Anh nói đi, lên núi đao hay xuống biển lửa, kể cả liếm máu trên lưỡi đao, bản tiểu thư cũng không chớp mắt.”
“Không chỉ nghiêm trọng như núi đao biển lửa mà còn là một cách có thể một mũi tên bắn hai con chim.”
Cô trông chờ: “Nói mau! Tôi thích chim nhất!”
Cuộc nói chuyện càng trở nên thú vị hơn khi Tiết Linh Kiều tuyên bố: “Tôi đã nói sẽ bị người ta phát hiện ra mà, là do cô cứ muốn chơi đấy!”
“Trước khi bay anh không xác nhận điểm rơi có chướng ngại vật hay không sao?” Điền Tịnh Thực hỏi với vẻ nghi ngờ.
“Cô cũng nói đó không phải là bay.”
Điền Tịnh Thực không đợi được: “Hơ! Tôi đương nhiên biết, như anh mà gọi là bay? Bọ chét còn nhảy cao hơn!”
Sự vui tươi của họ kéo dài cho tới khi Tiết Linh Kiều xin lỗi: “Rất xin lỗi, lần sau tôi ôm người có chỉ số thông minh hơn cô, nhất định sẽ nhảy cao hơn bọ chét.”
“Còn giận à?” Điền Tịnh Thực dò hỏi.
“Không có giận.”
“Giận thì cứ giận, không sợ mất mặt đâu. Lần trước anh gạt em, lần này em chịu thiệt, hai chúng ta bây giờ coi như huề nhau nhé.”
“Hình như em rất thích huề nhau với người khác nhỉ.”
Điền Tịnh Thực phản bác: “Sai, em chỉ huề với anh thôi, những người khác em nhất định phải cao hơn bọn họ nửa tấc hoặc một tấc.”
Cuộc trò chuyện đầy sự chân thành giữa họ bỗng chốc có một không khí khác lạ khi Tiết Linh Kiều bày tỏ cảm xúc của mình: “Khác biệt giữa người và yêu hoàn toàn là viện cớ. Nếu thích nhau thì chúng ta hãy qua lại. Nếu chán ghét nhau thì chia tay. Nếu anh muốn em ở mãi bên anh, anh có thể dùng máu của anh để giữ gìn tuổi thanh xuân của em vĩnh viễn. Nếu anh ngại phiền phức thì cũng có thể chỉ cần ở bên em khi em còn sống.”
Trước lời tỏ bày sâu sắc ấy, Tiết Linh Kiều trở nên im lặng, tâm trạng anh trở nên phức tạp. “Sống một mình dĩ nhiên rất buồn khổ, thế nhưng hai người trường sinh chẳng lẽ sẽ không trở thành hai bi kịch? Phần lớn con người ngay cả mấy chục năm ngắn ngủi cũng không thể bên nhau. Liệu cô có nắm chắc rằng sẽ chống đỡ được sự gặm nhấm của thời gian dài đằng đẵng?”
Điền Tịnh Thực như bị chạm đến tận đáy lòng, cô nói tiếp: “Nếu anh không muốn sống ở đây, chúng ta có thể đi nơi khác, đến một nơi không ai biết chúng ta. Nếu anh không thích cùng sống với con người hiện tại, em có thể cùng anh đi vào rừng sâu núi thẳm. Nếu anh không thích trẻ con, chúng ta sẽ không sinh. Nếu anh thích trẻ con, chúng ta sẽ sinh mấy đứa.”
Những lời nói chân thành của cô khiến trái tim Tiết Linh Kiều rung động, anh thấm thía trải nghiệm sâu sắc của tình yêu: “Tiết yêu quái, từ khoảnh khắc máu của em làm anh tỉnh lại, từ khoảnh khắc anh quyết định cứu em, trái tim của hai chúng ta đã cùng chung nhịp đập, chúng ta là người vận mệnh đã định trước là dành cho nhau. Em từng đặt ra cho mình một nguyên tắc, qua lại ba tháng mới nắm tay, sáu tháng mới hôn nhau. Nhưng với anh, tất cả những nguyên tắc ấy đều không còn giá trị.”
Điền Tịnh Thực ngập tràn cảm xúc, cô đã suy nghĩ rất nhiều về tương lai của hai người. Một mối tình tươi đẹp sẽ đến chỉ cần anh gật đầu, và cô sẵn lòng thỏa hiệp với mọi điều, không còn bận tâm đến những quy tắc cổ hủ, bởi vì anh chính là người mà cô đã nhận định.