
Mười Năm
Giới thiệu truyện
Tên gốc: Cha nuôi – Kiền Đa (干爹)
Tên trên Tấn Giang: Mười năm yêu thầm (十年暗恋)
Thể loại: Hiện đại, cường cường, hỗ công, ngụy phụ tử, tình hữu độc chung, hiện thực hướng, HE
Độ dài: 94 chương truyện + 1 chương hậu ký + 4 chương phiên ngoại.
Chuyển ngữ: Fly209.
Cảm xúc của tình yêu khi đã sâu sắc không chỉ dừng lại ở việc ngắm nhìn người mình thích từ xa nữa. Mạnh Tiểu Bắc đã yêu một người, và tình cảm đó đã kéo dài qua nhiều năm. Nơi có người ấy, chính là nhà, là tổ ấm trong trái tim cậu.
Không có bất cứ điều gì có thể ngăn trở
Khát vọng tự do hiện hữu trong ta
Cuộc đời như con ngựa không thể cưỡng lại
Trái tim chẳng vấn vương điều gì
Băng qua những năm tháng u ám
Cũng từng đắn đo và lưỡng lự
Chỉ trong một khoảnh khắc cúi đầu, cậu mới nhận ra
Con đường ngay dưới chân mình
Thế giới tự do trong lòng
Thăm thẳm và cao vời vợi
Tựa như hoa sen xanh
Rực nở mãi không bao giờ tàn.
– Hứa Nguy (Hoa sen xanh) –
Link bài hát
Đôi lời của người chuyển ngữ:
1. Về tên truyện, “Mười năm”. Thực tế, tựa gốc của truyện là Cha nuôi, nhưng sau một thời gian, tên trên Tấn Giang đã được đổi thành Mười năm yêu thầm. Sau khi đọc hai lần, mình đã quyết định giữ tên truyện là Mười năm, vì khoảng thời gian này là một yếu tố quan trọng xuyên suốt cốt truyện. Nó chứa đựng vô số kỷ niệm, tình cảm, trải nghiệm và những biến chuyển cảm xúc của các nhân vật. Mình quyết định không giữ nguyên cụm từ “yêu thầm” vì chỉ riêng từ đó không đủ để khái quát toàn bộ ý nghĩa của mười năm này, nên chọn tên Mười năm hơn.
2. Truyện được dựa trên một câu chuyện có thật, được viết theo phong cách chân thực và giản dị, phản ánh giai đoạn chuyển biến vào những năm 1970.
3. Đến hiện tại, truyện chưa có những đánh giá cụ thể (tiếng Việt) nào. Có một vài nhận xét nhỏ lẻ mà các bạn có thể tìm đọc trên Kinzie. Mình sẽ đọc và dịch một số bình luận từ Tấn Giang (trong hoặc sau) khi làm truyện.
Về cảm nhận cá nhân sau hai lần đọc, suy nghĩ của mình về tác phẩm này là chữ “tình.” Tình yêu và tình thân được miêu tả một cách tuyệt vời, hòa quyện trong từng câu chữ từ đầu đến cuối truyện, gây xúc động và khiến cho người đọc, như mình, cũng phải nhắm mắt mà cảm nhận sâu sắc những diễn biến của cảm xúc này.