
Mười Giờ Rưỡi Đêm Hè
Giới thiệu truyện
Thể loại: Tâm lý, Hình sự
Người dịch: Phùng Vǎn Tửu
Trong một thị trấn nhỏ, một chuyện tình tay ba kết thúc một cách bi thảm vào một đêm dông bão. Nhưng bão tố của cuộc đời lại sẵn sàng chực chờ một cuộc tình tay ba khác, vẫn còn đang sống. Cái kết bỏ ngỏ khiến độc giả trăn trở với hàng loạt câu hỏi về sự sống, cái chết, ý nghĩa cuộc đời, lòng trung thành và sự phản bội trong tình yêu, cũng như giữa hạnh phúc và khổ đau.
Được mệnh danh là một lát cắt trong cuộc đời của các nhân vật chính, vốn tưởng chỉ đủ cho một truyện ngắn, nhưng dưới tài năng của Marguerite Duras, câu chuyện lại trở thành một tiểu thuyết mini đầy lôi cuốn với một giọng văn bình dị nhưng hấp dẫn. Phong cách viết đặc trưng của Marguerite Duras mang đến một cảm giác khó chịu nhưng cũng đầy sức hút, khiến độc giả không thể dừng lại cho đến khi trang sách cuối cùng được lật.
“- Paestra, tên là thế. Rodrigo Paestra.
- Rodrigo Paestra.
- Phải. Và anh chàng bị hắn giết là Perez. Toni Perez.
- Toni Perez.”
Tại quảng trường, dưới cơn mưa gió bão bùng, hai viên cảnh sát đi ngang qua. “- Hắn giết Perez vào lúc mấy giờ?” Người khách hàng không thể xác định chính xác thời điểm, chỉ nhớ khoảng thời gian từ quá trưa đến chiều, trong khi trời chuẩn bị tối. Cùng lúc với cái chết của Perez, Rodrigo Paestra cũng đã giết cả vợ mình. Hai nạn nhân được tìm thấy cách đây khoảng hai tiếng đồng hồ, ở trong cùng một nhà xe của Perez.
Trong tiệm rượu, bóng tối đang dần bao trùm. Ở cuối phòng, trên quầy ẩm ướt, những ngọn nến được thắp sáng và ánh sáng vàng vọt của chúng hòa quyện với ánh sáng phơn phớt xanh của những giờ cuối ngày. Bất chợt, trận mưa dường như ngừng lại đột ngột, như đã từng ầm ầm trút xuống.
“- Bao nhiêu tuổi, cô vợ của Rodrigo Paestra?” Maria hỏi.
- Trẻ măng. Mười chín tuổi.” Maria khẽ bĩu môi trong sự luyến tiếc, “- Tôi muốn một cốc rượu manzanilla nữa, chị bảo.” Người khách hàng gọi cho chị một cốc, ông ta cũng uống rượu manzanilla. “- Tôi băn khoăn sao họ vẫn chưa bắt được hắn ta nhỉ, chị nói tiếp, thành phố bé tí tẹo thế này.”
- Hắn thông thuộc thành phố còn hơn cả cảnh sát. Rodrigo, một tay cừ khôi đấy.”
Quầy rượu đã đông nghịt. Mọi người bàn tán về vụ giết người của Rodrigo Paestra. Ai cũng đồng thuận về cái chết của Perez, nhưng lại không nhất trí về cô vợ trẻ tuổi. “Một cô bé oắt con.” Maria nhấp cốc manzanilla. Một vị khách ngạc nhiên nhìn chị và hỏi, “- Bà vẫn uống như thế này à?”
- Cũng tùy, chị trả lời, đại khái, vâng, gần gần như thế này.
- Một mình?
- Vâng, vào lúc này......”