
Mục Thần Đích Ngọ Hậu
Giới thiệu truyện
Editor: Jinhee
BR: Hia_chan
Thể loại: đam mỹ hiện đại, nhất thụ nhất công, HE.
Mục Thần, một sinh vật nửa người nửa thú, đang nằm ngủ vào một buổi chiều thì bỗng gặp một thủy tinh linh xinh đẹp trong giấc mơ của mình. Họ đã trải qua những giây phút giao hoan đầy say đắm... Tuy nhiên, khi Mục Thần tỉnh dậy, mọi việc lại trở nên mờ mịt, khiến hắn không rõ rằng đây là thực hay chỉ là một giấc mơ.
Mục Thần đích ngọ hậu – L’Apres-midi d’un Faune. Những người bạn cùng nghiên cứu nhạc giao hưởng của tôi đều rất yêu thích tác phẩm này của Claude Debussy. Chúng tôi thường nhớ câu nói nổi tiếng của Maurice Ravel: "Nếu tôi có thể nghe một bản nhạc trước khi chết, tôi muốn nghe L’Apres-midi d’un Faune." Trái với mọi người, sinh mệnh của tôi đã hòa quyện với bản giao hưởng này đến mức mỗi âm thanh, mỗi nốt nhạc dường như thẩm thấu vào từng dây thần kinh của tôi, dẫn dắt dòng máu lưu thông khắp cơ thể.
Đây là nội dung của bản nhạc L’Apres-midi d’un Faune (được viết theo phong cách đam mỹ), tôi tìm thấy nó trên trang xgdown.com và đã chỉnh sửa để mọi người có thể cùng thưởng thức.
───────────────────────────────────────────────────────
L’Apres-midi d’un Faune là một tác phẩm nổi tiếng của nhà soạn nhạc Claude Debussy, đại diện cho trường phái chủ nghĩa ấn tượng, được lấy cảm hứng từ bài thơ cùng tên của đại thi hào Stephane Mallarme để xây dựng nên bản nhạc giao hưởng. Trong tác phẩm này, những khoảnh khắc hoan ái trong mơ và những ảo giác đan xen nhau, đồng thời thể hiện rõ rệt cảm xúc về tình yêu của thế giới.
Buổi chiều trong khu rừng bỗng lặng đi. Không khí tĩnh lặng trôi giữa bầu trời như chững lại, hương hoa nồng nàn lan tỏa, hòa quyện với mùi cỏ xanh thơm ngát lẫn chút hương đất ẩm sau cơn nắng gắt. Mục Thần ngồi trên thảm cỏ dày, đôi mắt nửa khép lại hướng về phía phía xa, tiếng chim cổ đỏ ríu rít vọng lại. Hai con bướm nhỏ từ bụi cây bay ra, khẽ nhảy múa trước mặt hắn, đôi cánh bạc tựa như tấm lụa nhẹ nhàng tỏa hương thơm ngọt ngào. Chẳng mấy chốc, đôi bướm bắt đầu mệt mỏi và đậu xuống hai bên chân Mục Thần, trông như những đóa hoa nở nằm trên đá. Mục Thần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh sáng không hề chói mắt, nhưng lại được phân chia thành những khe hở sáng rực rỡ; chúng di chuyển chậm rãi trên không trung, thỉnh thoảng bị mây che phủ, nhưng rất nhanh lại lộ ra. Độ tĩnh lặng trong khu rừng dần dần tăng lên, không còn âm thanh nào, ngay cả gió cũng ngừng thổi, đây dường như là cõi địa đàng của riêng Mục Thần, là khu rừng của riêng hắn. Hắn đang thưởng thức cảm giác dễ chịu và sự yên bình của buổi chiều; tuy nhiên, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, ấm áp, không khí hanh khô bao quanh khiến tầm nhìn của hắn dần trở nên mơ hồ, dường như có vô số sinh vật nhỏ nhấp nháy, và những đóa hoa bên cạnh cũng bất chợt hóa thành một đám mây đa sắc, chầm chậm xuất hiện và tan biến. Mục Thần tự nhủ mình chắc chắn đang ngủ, nghĩ rằng mình đang mơ.
Lúc ấy, một đôi tay mềm mại, mang theo chút cảm giác lạnh lạnh từ phía sau, bất ngờ ôm lấy cổ hắn, bàn tay nhỏ bé lướt xuống ngực Mục Thần, dừng lại. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận xúc cảm bất ngờ đó. Đôi tay ấy di chuyển nhẹ nhàng trên người hắn, mềm mịn như tơ, lòng bàn tay có chút ẩm ướt, như tảo rêu dưới hồ. Đầu ngón tay khéo léo lướt qua làn da, nhẹ nhàng chạm vào các bắp thịt, khiến Mục Thần say mê trong cảm giác này. Hắn lén nâng tay muốn chạm vào đôi tay kia, nhưng khi gần kề, thì đôi tay ấy lại đột ngột rút về. Mục Thần giật mình, vội vàng quay lại, nhưng kỳ lạ thay, phía sau không có ai, chỉ có hàng cây đứng im như lúc đầu, như thể mọi chuyện chưa từng xảy ra. Tuy vậy, Mục Thần cũng nhận ra một điều khác lạ. Từ một góc xa phát ra tiếng vỗ cánh rất nhỏ, vì thế hắn lập tức chạy theo hướng đó, bởi vì đôi tay kia đem lại cảm giác hồi hộp không thể lý giải.
Khu rừng lập tức tràn ngập âm thanh, từng bước chân của Mục Thần dẫm lên cỏ phát ra tiếng xào xạc, cánh tay hắn bị nhánh cây cào qua trên đường. Con sóc từ trong hốc cây ló đầu ra nhìn, ngay cả con chuột trắng cũng hé mắt quan sát Mục Thần đang vội vã chạy qua. Mục Thần không ngừng tăng tốc, cây cối hai bên như đang lùi lại, dần dần hình dáng trở nên mờ nhạt, bên tai chỉ còn lại tiếng gió thét gào. Đột nhiên, một tia sáng làm hắn dừng lại, trước mặt là một cái hồ lớn vắt ngang. Cây cỏ ở đây không cao lớn, ánh mặt trời dễ dàng chiếu rọi xuống mặt nước, làn nước trong vắt có thể nhìn thấy đáy, thỉnh thoảng có mấy con cá nhỏ nhảy lên mặt nước, từng cơn gió thoảng qua, vài cánh hoa lác đác hạ xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng nhẹ nhàng. Nhưng lúc này, Mục Thần không có thời gian để thưởng thức vẻ đẹp của thiên nhiên, bởi vì hắn đã chú ý tới một hình dạng mảnh khảnh đang ngồi bên hồ. Hắn nhận ra đó là một con Thủy tinh linh.
Mục Thần thấy được đôi cánh của nó. Ngay lập tức, hắn cảm thấy đó không phải là một tinh linh bình thường, bởi hắn chưa bao giờ gặp một tinh linh nào đẹp đến thế. Đôi cánh sắc sảo phát ra màu sắc óng ánh, nhẹ nhàng rung rinh trong gió; mái tóc vàng mềm mại phủ xuống hai bên vai, như ánh dương tụ lại, đôi mắt xanh biếc tựa như dòng nước trong hồ, những hàng mi dài lay động theo gió, đôi môi hồng nhuận nở một nụ cười nhẹ. Hắn như một mảnh băng trong suốt, ánh sáng xuyên qua cơ thể, và ngay lúc này, một cỗ nhiệt đới kỳ lạ lại dâng trào trong Mục Thần, khiến hắn muốn lại gần tinh linh này, để xác định rằng đôi tay vừa ôm lấy người hắn có phải là nó không. Tinh linh kia đứng yên nhìn Mục Thần, dường như không hề để ý đến hắn khi tiến lại gần. Rất nhanh, Mục Thần đã tiến đến trước mặt tinh linh, nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay của nó, cảm giác thật mềm mại, ẩm ướt và trơn láng. Hắn đưa tay lên trước ngực mình, từ từ ma sát, cảm xúc tuyệt vời như tảo rong tự nhiên nảy sinh. Chính là nó! Mục Thần quên hết mọi điều, hắn nhắm chặt mắt lại, thả mình vào cảm giác. Mơ màng, hắn cảm nhận đôi tay kia từ từ di chuyển lên, vuốt ve xương quai xanh của mình, ôm lấy cổ hắn. Ngay sau đó, một điều gì đó mềm mại hơn chạm vào môi hắn. Mục Thần bất chợt mở mắt ra, đúng khoảnh khắc tinh linh kia nhảy lên, bay về phía sau trong khu rừng, nhưng lần này, Mục Thần sẽ không để hắn trốn thoát.
Mục Thần dùng hết sức lực chạy theo tinh linh, nhảy lên vượt qua nó. Hắn ôm lấy tinh linh từ phía sau, lực va chạm khiến cả hai ngã xuống đất. Tinh linh ở dưới, hoảng sợ kêu lên, đôi mắt xinh đẹp đong đầy nước, cảnh tượng làm Mục Thần cũng hoảng hốt; rõ ràng hắn là người đã tìm đến trước, cũng là hắn đã khiến cơ thể mình trở nên kỳ lạ như vậy, nhưng không nên đè nặng lên tinh linh như thế. Bất ngờ, Thủy tinh linh bắt đầu giãy dụa, thân thể bóng loáng không ngừng mơn trớn Mục Thần, tạo nên luồng nhiệt lưu mãnh liệt dâng lên, làm hắn chao đảo.
Hắn cúi thấp xuống, hôn lên đôi môi nhỏ nhắn đang phát ra tiếng kêu ngọt ngào, đúng như những gì hắn tưởng tượng, thật mềm mại. Hương bạc hà tươi mát ngập tràn trong khoang miệng, người dưới thân bắt đầu ngừng giãy dụa, điều này khiến Mục Thần yên lòng, động tác cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Lưỡi hắn ướt át lướt qua hàm răng, cẩn thận lướt trên từng chiếc răng, cuối cùng quấn chặt lấy đối phương, không có ý định buông ra. Sau khi kết thúc một nụ hôn, Mục Thần ngẩng đầu, thấy sắc mặt Thủy tinh linh dần dần ửng hồng, đôi mắt to mở rất ngạc nhiên, những giọt nước mắt vẫn đọng lại trên lông mi, đôi môi sưng đỏ, giống như một con sơn dương chỉ chờ bị làm thịt. Cảnh tượng ấy khiến Mục Thần cảm thấy thật sự thú vị, hắn bắt đầu yêu thích tinh linh này. Tinh linh nhận ra Mục Thần đang ngắm nhìn mình, không còn tiếp tục hành động trước đó, điều này làm hắn không hài lòng, vì vậy hắn nhíu mày xinh đẹp, khiến đôi môi nhỏ nhắn bĩu lại. Hắn không biết rằng hành động nhỏ bé ấy lại cuốn hút biết bao trong mắt Mục Thần, ánh mắt của Mục Thần lập tức trở nên bừng bừng sức sống, thậm chí có phần cuồng nhiệt, giọng nói từ tính của hắn chầm chậm phát ra qua những kẽ răng: — Ngươi này Thủy yêu!
Ánh chiều tà xuyên qua những tán cây chiếu rọi lên những trái táo rụng vương vãi trên mặt đất. Trong rừng, hai cơ thể giao hòa với nhau, dưới thân hình cường tráng của Mục Thần là khuôn mặt vừa đau đớn vừa vui sướng của tinh linh, đôi môi đỏ của hắn hơi mở ra, phát ra những tiếng rên rỉ lúc cao lúc thấp. Khu rừng trở nên oi bức, chỉ có tiếng của tinh linh là nổi bật giữa không gian tĩnh lặng.
―Ùm‖ một tiếng, giống như tiếng đá rơi xuống giữa hồ. Mục Thần bừng tỉnh, dụi dụi mắt, hồi tưởng lại tình cảnh giao hoan vừa nãy với Thủy tinh linh. Tất cả xung quanh đều yên ắng, tựa như từ đầu đến cuối chỉ có mình hắn ngồi đây, mùi hoa quen thuộc vẫn ngập tràn trong không khí, hai con bướm nhỏ nhẹ nhàng bay qua chân hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, thì thào nói: — là mộng rồi!
Sau đó, Mục Thần lại một lần nữa nằm xuống, rơi vào giấc ngủ say.