
Mộng Nam Kha
Giới thiệu truyện
Trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, bầu trời sâu thẳm lấp lánh những vì sao. Trên một bãi đất hoang, thi thể người nằm la liệt, máu từ cơ thể họ chảy ra, nhuộm đỏ mặt đất… Kẻ mặc chiếc áo choàng màu tím nhạt, rút lưỡi đao còn cắm sâu trong lưng một người đàn ông, không kịp tránh những giọt máu văng ra, nhuốm đỏ cả trang phục của mình. Mùi máu tanh nồng, phảng phất trong không khí theo từng cơn gió nhẹ. Thế nhưng, đám người đứng quanh đó dường như đã quá quen thuộc với mùi vị đó trong suốt những ngày vừa qua. Họ vẫn cười… Vẫn nói… Một tên trong số họ, một cách mạnh tay, giật một sợi dây chuyền lấp lánh trên cổ người phụ nữ đang nằm bất động trên mặt đất. Đó là một sợi dây bình thường, nhưng điều đáng chú ý chính là viên ngọc quý được xâu vào nó.
- “Đại vương… Đây là hồng bảo ngọc. Loại ngọc này quý giá lắm, còn nghe nói được dùng làm cống phẩm cho hoàng gia.”
- “Vậy à?”
Người đàn ông lân la mân mê viên ngọc, theo ánh trăng sáng, nó dần chuyển từ màu hồng sang đỏ rực… Hắn tưởng tượng đến chiếc cổ trắng ngần của nàng, khi đeo viên ngọc ấy, chắc hẳn sẽ đẹp đến nhường nào! Bỗng dưng, bàn chân hắn bị nắm chặt bởi một bàn tay lấm bùn đất. Đôi mắt trắng dã ngước lên nhìn hắn… Trong khi đó, miệng của người đàn ông, ứa máu, phát ra âm thanh yếu ớt, chỉ còn lại những lời thì thầm:
- “Ngươi… ngươi sẽ bị quả báo. Ng…ư..ơi…”
- “Hừm…”
Và lưỡi đao hạ xuống… Bàn tay cố giãy giụa rồi rơi vào bất động. Một lưỡi đao khác cũng vừa hạ xuống, máu lại văng tung tóe khắp nơi. Hắn tháo chiếc áo choàng màu tím nhạt, khoác lên người một lớp áo trắng tinh. Gương mặt của hắn không còn vẻ lạnh lùng mà trở nên mềm mại khi nhớ về một gương mặt khác, nõn nà tươi tắn với nụ cười đẹp mê hồn. Ánh trăng đã chứng kiến mọi việc. Nó từ từ lùi vào sau đám mây vừa kéo tới… Ánh trăng đang chờ đón những điều sắp sửa xảy ra…