
Mỗi Ngày Đều Bị Chính Mình Cay Khóc
Giới thiệu truyện
Thể loại: trọng sinh - dị giới - chủ thụ
Tổng truyện: 137 chương + 2 PN
Edit: Cáo khìn - Beta: Yuu
Hãy nói cho mọi người một điều: Trọng sinh không phải là điều gì đáng sợ. Việc xuyên qua đến một thế giới khác cũng vậy, không hề đáng sợ chút nào. Dù cho nơi đây có đầy rẫy những cây sâu biến dị bò lết khắp mọi nơi, thì cũng không có gì quá đáng sợ. Thật sự, điều khiến cậu lo lắng là việc mình đã trọng sinh thành một cây ớt chỉ thiên. Đúng vậy, chính là loại ớt chỉ thiên đỏ rực, được cho là tàn phá thế giới, cay xé lưỡi, chỉ cần một hơi thôi cũng khiến bản thân cậu phải khóc thét!
Chuyện còn tệ hơn khi những con sâu đó lại cực kỳ thích ăn thực vật. May sao, cậu lại có khả năng điều khiển các loại thực vật khác, nên đã có thể thoát khỏi cái miệng thèm thuồng của chúng. Một ngày nọ, có một vị tướng quân rất yêu thích vị cay, không cay thì không vui, tình cờ anh đã gặp một đám thực vật đang khiêng một cây ớt chỉ thiên... đang nằm trong tư thế như một quý phi say rượu!
Vị tướng quân nọ trầm tư: "..." Cây ớt này vừa nhìn đã biết là cực phẩm ớt vương, một khi ăn vào sẽ có cảm giác rất đã. Còn phần cây ớt chỉ thiên thì không thể nào ngừng run rẩy, cảm giác cơ thể mình thật khó giữ! Thời gian trôi qua, vị tướng quân chăm chú nhìn người nằm trên giường và nói: "Biến thành cây ớt cho anh liếm vài ngụm đi, ăn không được cũng có thể liếm một chút, vị cay thật sự rất hấp dẫn." Cái bạn ớt chỉ thiên đó, vốn đã mặc bộ đồ quyến rũ, bỗng chốc mặt mày tối sầm lại…
Đại tướng quân cái em gái anh, chỉ biết mỗi đến ăn ớt thôi! Sao không mau cay chết anh đi! Thực ra, đây là một câu chuyện kể về việc một cây ớt chỉ thiên dựa vào năng lực của mình đã xuất sắc hô phong hoán vũ trong thế giới nhân loại. Một vài lời từ tác giả: câu chuyện này không phải thể loại thánh mẫu. Nếu bạn yêu thích những tác phẩm thánh mẫu hay các đại hiệp, xin hãy quay sang hướng khác. Đừng phê phán nhân vật chính vì sao cậu ấy không hy sinh vì mọi người, cũng đừng nói về việc phải bao dung dù bị hãm hại, bởi vì bản thân tôi cũng không thể làm được điều đó, cảm ơn.
Bình luận về tác phẩm: Chu Bách Triết trọng sinh thành cây ớt chỉ thiên đỏ rực, cay xé lưỡi, khiến cậu mỗi lần hít phải thì lại phải khóc lóc. Điều đáng sợ hơn nữa là cậu bị một vị tướng quân không thể nào thấy cay để mắt tới. Câu chuyện được đặt trong một bối cảnh tương lai, mang nhiều yếu tố viễn tưởng. Đồng thời, bên cạnh việc trọng sinh thành cây ớt, tình huống hài hước giữa công và thụ cũng dẫn đến những tình huống dở khóc dở cười, khi thụ sợ cay muốn chết, trong khi công lại cực kỳ mê cay. Liệu cuộc gặp gỡ giữa hai người sẽ tạo thành một câu chuyện đặc biệt như thế nào? Thật sự rất đáng để mong chờ… [Cáo] truyện rất thú vị, tiếc rằng kết thúc có phần hơi nhanh một chút kakaka.