
Mối Hận
Giới thiệu truyện
Đôi khi, trong hành trình của mình, tôi vô tình bắt gặp những gia đình đang cùng nhau hòa quyện trong không khí hạnh phúc. Tôi lặng lẽ theo dõi họ cho đến khi họ rời khỏi tầm mắt. Trước đây, tôi cũng từng có một tổ ấm nhỏ bé đầy ắp yêu thương như thế, nơi mà tôi và vợ đã nỗ lực hết mình để xây dựng một tương lai cho hai đứa trẻ. Chúng tôi yêu nhau say đắm, và chúng tôi luôn hy vọng rằng sẽ cùng nhau chậm rãi bước qua những năm tháng của cuộc đời. Tôi tưởng tượng rằng vào những ngày cuối cùng, chúng tôi sẽ nằm bên nhau trên chiếc giường quen thuộc, được vây quanh bởi những người thân yêu đáng quý.
Nhưng không, những ước mơ giản dị ấy đã vụt tắt, mang theo nỗi khổ đau không thể nguôi ngoai. Tôi đã mất vợ, mất con, và mất đi tất cả những gì mình đã dày công xây dựng. Sau những tổn thất này, tôi còn lại điều gì? Một nỗi đau không thể xóa nhòa. Một sự thù hận mà tôi đã biến thành động lực để tiếp tục sống. Và một cơ thể, mà giờ đây, không còn mang dáng dấp của con người.
Tôi trở thành một loại vũ khí mà chúng đã tạo ra từ nỗi đau thể xác và tinh thần. Chúng hi vọng có thể điều khiển được tôi. Nhưng không, chúng sẽ không bao giờ làm được điều đó. Chúng đã biến tôi thành một thứ vũ khí. Thật tốt. Chúng sẽ phải hứng chịu cái chết do chính sản phẩm mà chúng đã tạo ra—tôi.
Lời tác giả: Truyện có ảnh hưởng một chút bởi series phim X-men.