
Mộc Miên
Giới thiệu truyện
“Cậu ta có thích con không?”
“Con cũng không biết.”
“Sao lại không biết? Thế nó có chủ động nhắn tin gọi điện cho con không? Có rủ con đi chơi đi xem phim hay đi ăn gì không?”
“Thỉnh thoảng có chủ động nhắn tin nhưng vì anh có việc, còn chuyện rủ đi ăn thì dì An mời nên anh chỉ chuyển lời thôi ạ.”
Miên chuẩn bị thức ăn ra bàn, lấy bát đũa và rút điện nồi cơm. Bỗng nhiên, cô cảm nhận được không khí phía sau trở nên nặng nề và khó hiểu, cô quay lại nhìn mẹ và thấy mẹ đang chăm chú nhìn cô.
“Mẹ, sao thế ạ?”
“Chuyện của mình mà chị nói cứ như chuyện người dưng.”
“Biết làm sao được ạ. Chuyện tình cảm nhạt nhẽo của con gái mẹ chỉ có vậy mà thôi.” - Miên giả vờ tỏ ra bi lụy.
“Chỉ lo chuyện thiên hạ là giỏi. Chuyện tình cảm thì lý thuyết cho thấy mình nên để con trai chủ động. Nếu thấy tốt quá thì cứ mạnh dạn tiến tới, không lại lỡ mất cơ hội.” – Mẹ đưa cho cô một trái táo xanh.
Miên nhận lấy, khóe môi cong lên: “À à, mẹ lại còn dạy con gái mẹ chủ động cầm cưa, chủ động bày tỏ tình cảm.”
Mẹ quở: “Bậy, mẹ có bao giờ chỉ bảo chị như thế đâu, mẹ chỉ bảo chị nên chủ động một chút thôi, còn chị phải biết làm sao để người ta phải chờ không dám nói thích chị chứ.”
Miên ngạc nhiên: “Mẹ có cách nào hay chỉ con đi.”
Khi cuộc trò chuyện đang căng thẳng thì ba và em từ ngoài phòng khách bước vào. Miên thấy mẹ buông ra một câu mà khiến cô như đông cứng lại:
“Chuyện hạnh phúc của chị chứ có phải của mẹ đâu mà mẹ phải chỉ.”
Miên gật gù trong tâm trí, “Mẹ, mẹ là số một rồi, không ai có thể sánh với mẹ được.”
Đôi lời muốn nói: "Mộc Miên" là một câu chuyện dài mà tôi đã ấp ủ trong suốt hai năm qua. Với nội dung nhẹ nhàng và tình cảm, tác phẩm không chứa yếu tố ngược tâm. Hy vọng rằng các bạn sẽ đọc và ủng hộ.