
Mở Mắt Thấy Thần Tài
Giới thiệu truyện
“Trần Hạo, xuống tầng một phòng 101, mang máy tính của tôi lên đây!” Một nam sinh tóc vàng từ phòng ký túc bên cạnh xô cửa phòng Trần Hạo ra, sau khi ném một đồng xu xuống, cậu ta vội vã rời đi. “Đúng rồi Trần Hạo, xuống lầu tiện thể ghé siêu thị mua cho tôi một chai nước suối luôn nhé.” Nam sinh tóc vàng vừa đi ra thì lại quay lại, lần này ném ba đồng tiền xuống, trong đó hai tệ là tiền mua nước, một tệ còn lại là phí chạy vặt cho Trần Hạo.
“Tôi hỏi này Hoàng Mao, tại sao ký túc xá các cậu lại cứ bắt Trần Hạo làm chân chạy vặt cho mọi người thế, đã có ai đối xử với nhau như vậy chưa?” Bạn cùng phòng với Trần Hạo không kiềm chế được, lạnh lùng lên tiếng. “Ha! Các cậu vẫn chưa rõ Trần Hạo ở phòng mình à? Cậu ta, chỉ cần có tiền thì cái gì cũng chiều!” Hoàng Mao châm chọc rồi cười hi hi đi mất.
Trần Hạo giả bộ không nghe thấy, nhưng khuôn mặt lại trở nên đỏ bừng. Anh cúi xuống nhặt những đồng tiền rơi dưới đất, thầm nghĩ: Thế này cũng tốt, kiếm được hai đồng, đủ để mua ba cái màn thầu và một túi dưa muối, không cần phải nhịn đói nữa rồi! “Trần Hạo... đừng đi, nếu cậu có khó khăn về tiền thì anh em bọn tôi có thể cho cậu mượn, không cần ngại.” Ký túc xá trưởng không nén nổi sự thương cảm lên tiếng. Trần Hạo chỉ cười khổ và lắc đầu: “Không cần đâu.”