
Mơ Chua
Giới thiệu truyện
Editor: Tiểu Dương
Giới thiệu:
Liệu có thật rằng thời đại này là thời kỳ tốt đẹp nhất? Trong một thế giới mà mọi người đều có quyền tự do ngôn luận, đồng thời lại có thể tự tiện nhục mạ và tiến hành bạo lực bằng lời nói để kích động người khác. Mọi người sống trong thời đại này có khả năng thu thập một lượng thông tin khổng lồ, nhưng cũng đồng thời phải đối diện với sự lẫn lộn giữa trắng và đen, giữa thật và giả. Họ có thể tận hưởng những niềm vui mới mẻ và phúc lợi mà sự phát triển của kinh tế cùng khoa học mang lại, thế nhưng lại phải vật lộn với những cám dỗ dẫn đến nghiện ngập, sa đà và đạo đức suy đồi.
Giữa những thật giả xáo trộn, thị phi đen trắng mờ nhạt, nhận thức đảo điên, và đạo đức bị bắt cóc, phẩm cách con người bị xét đoán và soi mói hơn bao giờ hết. Dưới áp lực nặng nề và ánh mắt dò xét của xã hội, ai cũng khao khát tìm kiếm cho mình một không gian riêng tư, nơi có thể thoải mái hít thở. Hạ Đằng, với tính kiêu ngạo, sống giữa thế giới ánh đèn flash, từng bước đi trong cuộc sống của cô đều tràn ngập khả năng. Còn Kỳ Chính, với tính cách dã man, lại sống cuộc đời buông thả, nơi máu của cậu hòa quyện cùng bụi đất, đẹp đẽ và đầy cảm giác phóng khoáng của gió Bắc.
Tất cả những lý tưởng tươi đẹp của Hạ Đằng bỗng chốc bị vỡ vụn bởi con dã thú được gọi tên là “Kỳ Chính”. Dẫu vậy, trong cái tuổi mười tám, Hạ Đằng lại không nhớ gì đến những lời đồn ác ý, cũng chẳng nghĩ về bóng tối, mà chỉ nhớ đến những kỷ niệm nơi phố huyện nghèo nàn. Sau những buổi tan học, Kỳ Chính thường ép cô ăn miếng mơ chua, thứ quả cứng và chua đến chảy nước mắt, trong khi cậu lại ngồi bên cạnh, cười nhạo cô. Đó chính là thời đại mà con người sống trong cơn bão tố của những lời lẽ độc địa từ thế gian: có người mệt mỏi muốn buông xuôi, có người phát điên, có người đánh mất hết hy vọng, và có người thì sẵn sàng từ bỏ cả mạng sống của mình.
Thế nhưng, vẫn còn những người chưa bị cơn sóng triều cuốn trôi, họ vẫn kiên cường sử dụng sức mạnh của chính mình để đập tan những thói tục cũ kỹ của thời đại. Sự tươi mới, trong trẻo và mạnh mẽ của cậu chính là điều Hạ Đằng trân trọng. Vậy có phải thực sự thời đại này là tốt đẹp nhất? Không hẳn. Thế nhưng tôi vẫn cảm ơn nó, vì chính từ đó, chàng thiếu niên nơi phố huyện nghèo ấy đã mang đến cho tôi một tâm hồn trong sạch nhất và đã chiếm lĩnh từng ngọn núi, con sông trong những năm tháng thanh xuân của tôi.