
Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em
Giới thiệu truyện
Trong cuộc đời, có những nỗi đau chỉ cần trải nghiệm một lần sẽ khắc sâu trong tâm trí đến nỗi, dù đến lúc nhắm mắt xuôi tay, ta vẫn sẽ nhớ mãi. Có những con người, chỉ cần lướt qua nhau một lần, nhưng ký ức về họ sẽ theo ta suốt cả cuộc đời. Những khổ đau và tiếc nuối từ quá khứ dường như không bao giờ phai nhạt, trừ khi ta tìm thấy một tình yêu mới.
“Cậu hãy viết một lá thư tình theo kiểu văn vẻ cho tớ xem!” An Hạ Dao cầm bút, để trống phần xưng hô đầu thư, và bắt đầu soạn thảo trên giấy: “Xong.”
“Nhanh thế sao?” Trí Viễn hỏi, ánh mắt dán chặt vào hàng chữ nổi bật: “Tôi muốn hỏi thế gian, tình là gì mà lại khiến người ta suốt đời gắn bó bên nhau? Cô bé, tôi đã yêu em, hãy làm bạn gái tôi nhé!”
“Có quá ngắn gọn không?” Trí Viễn lo lắng hỏi.
Hạ Dao vội lắc đầu đáp: “Mình thấy rất tốt, chủ đề rõ ràng, thái độ đứng đắn, vừa đọc là thấy ngay.”
“Liệu người ta có chấp nhận không?” Trí Viễn thắc mắc, nét lo âu hiện rõ trên mặt.
“Có chứ.” Hạ Dao khẳng định, tràn đầy tự tin.
“Khẳng định như vậy chứ? Nhất định chứ?” Diệp Trí Viễn không yên tâm, lại hỏi: “Nếu chẳng may người ấy từ chối thì sao?”
“Sao như thế được?” Hạ Dao đáp với vẻ tự tin: “Với một người như cậu, thì chẳng cần bất kỳ lá thư tình nào, chỉ cần ngoắc tay một cái là tất cả những giống cái sẽ lao ngay đến thôi!”
Diệp Trí Viễn chớp đôi mắt đen láy, ngoắc tay về phía An Hạ Dao.
Hạ Dao tròn mắt ngạc nhiên, “Làm gì thế?”
“Kìa, Em gái nắn răng. Không lẽ cậu không phải là giống cái? Nếu không thì sao lại không lao đến?” Trí Viễn nói, vẻ mặt nghiêm trang.
Bị châm chọc như vậy, khuôn mặt xinh xắn của Hạ Dao đỏ bừng, giận dữ đáp: “Diệp Trí Viễn, rỗi hơi quá nhỉ!”
Diệp Trí Viễn nhanh tay vớ lấy chiếc bút, viết lên chỗ để trống đầu thư ba từ: “Gửi Em gái nắn răng”, rồi ký tên Ngốc điểm 0 ở cuối thư với nét chữ rất bay bướm. Sau đó, anh nháy mắt với An Hạ Dao và đặt lá thư xuống trước mặt cô: “Em gái nắn răng, thư tình cho em đây!”