
Minh Vương Phu Quân
Giới thiệu truyện
Tên truyện: Minh Vương phu quân
Tác giả: Phân Phân Hòa Quang
Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, huyền huyền, ngọt sủng, cung đình hầu tước, linh dị, 1v1.
Số chương: 72
Editor: Oreo Vị Nho
Văn án: Ngọc Ngưng là con gái của người vợ lẽ tại Nam Dương hầu phủ. Mẹ nàng yếu đuối trong khi cha lại phong lưu. Phía bên cạnh nàng, thế tử Trần Vương luôn coi nàng như món đồ chơi, thường xuyên nói muốn nhận nàng làm quý thiếp. Đích tỷ của Ngọc Ngưng ghen tuông đến mức cực điểm, nàng ta đã âm thầm sai khiến nha hoàn đẩy Ngọc Ngưng xuống nước. Ngọc Ngưng chìm trong ý thức mê man, đột nhiên nhìn thấy một thi thể nam nhân dưới đáy nước. Chàng ta bất ngờ mở mắt, khuôn mặt tuấn tú của chàng lạnh lẽo nhưng lại nở một nụ cười. Nàng được một lực lượng mạnh mẽ đẩy lên bờ, và trong đêm đó, Ngọc Ngưng mơ một giấc mộng kỳ lạ.
Trong giấc mơ, nàng thấy một nam nhân với vẻ lạnh lẽo đến thấu xương. Chàng đưa tay nâng cằm nàng và hỏi: “Ân cứu mạng, nàng muốn hoàn lại thế nào?” Sau một đêm hoang đường, Ngọc Ngưng tỉnh dậy vào ngày hôm sau, không thấy nam nhân đó đâu cả nhưng chỉ nghe thấy giọng nói: “Ngưng nhi, ta và nàng đã trở thành phu thê, nàng không được có ý với nam nhân khác, ta sẽ còn lại đến.”
Ngọc Ngưng chết khiếp trước bóng dáng men lạnh này, thậm chí còn sợ hãi rằng mình có thể sẽ mang thai một đứa con quỷ. Về sau, thế tử Trần Vương muốn nhìn trộm nàng, nhưng đã bị mù mắt và sau đó điên cuồng mà chết. Mẹ kế cũng muốn gả nàng cho một ngoại tôn không ra gì, nhưng kết cục hắn lại ngã chết trong đêm, khiến mẹ kế hằng đêm đều bị ám ảnh bởi bóng ma. Đích tỷ kết hợp với cha khác nương còn muốn đánh Ngọc Ngưng, nhưng lại vô tình trượt chân ngã vào tường, dẫn đến vỡ đầu chảy máu.
Ngọc Ngưng bất giác nhận ra rằng nam nhân lạnh lùng ấy thật tốt. Dù chàng có vẻ băng giá nhưng sâu thẳm bên trong lại ấm áp. Vào những đêm chàng nằm bên cạnh nàng trong giấc ngủ say, nàng lén lút hôn lên đôi môi chàng và thầm thì: “Phu quân hảo.” Nam nhân đột ngột mở mắt: “Nơi nào hảo?” Gương mặt Ngọc Ngưng dần đỏ ửng: “Nơi nào cũng đều hảo...” Chỉ có Minh Vương mới có thể khi dễ tiểu kiều thê có vẻ lạnh lùng của mình.