
Minh Hậu Thật Tùy Hứng (Minh Hậu Ngận Nhâm Tính)
Giới thiệu truyện
Thể loại: dị thế, kiếp trước kiếp này, trung khuyển diêm vương công x xinh đẹp ngạo kiều thụ, công sủng thụ, sinh tử, HE. Độ dài: 114 chương (Hoàn quyển 1)
Nhân vật chính: Âm Nhã Diệc x Long Ngọc.
Editor: Ryu. Beta: Tử Ngạn.
“Nhìn cái gì! Đang nói ngươi đó! Cái gì! Ai cho ngươi nhìn ta! Cũng không cho phép ngươi nhìn chằm chằm vợ yêu của ta!”
“Cái gì? Ngươi nói mặt trời hình tròn? Cút! Rõ ràng là hình vuông! Là ai nói ư? Đương nhiên là vợ yêu xinh đẹp của ta nói!”
“Vợ yêu của ta nói luôn luôn đúng! Cái gì? Vợ yêu của ta nói sai sao? Nếu vợ yêu của ta nói sai, mời xem lại điều trên!”
Đây là câu chuyện về một Minh Vương hết mực cưng chiều vợ, cùng với người được sủng ái, một Minh Hậu kiêu ngạo. Trong bối cảnh của Lục giới, nơi mà những huyền thoại được kể lại, không ai khác ngoài Minh Vương thê nô thực sự mới là bằng chứng sống động cho sự sùng bái. “Ta nguyện đổi Lục giới để thấy được nụ cười của em, chỉ cần em cao hứng, không có gì là không thể. Khởi đầu mới của Lục giới, chỉ vì sự tùy hứng của người kia, và chính sự sủng nịch của Minh Vương đã dẫn đến tất cả.”
Lục giới đã được giao phó cho em, những điều nhỏ nhặt không đáng kể ấy. Với một Minh Hậu tùy hứng và Minh Vương phóng túng, thế giới mới này sẽ ra sao? “Xem rồi sẽ rõ.”
Trích lời một độc giả: “Truyện rất hay, mình ước gì truyện dài thật dài. Cả một câu chuyện có thể tóm gọn là công sủng thụ lên trời, thụ ngạo kiều làm nũng, vợ chồng khanh khanh ta ta, họ thường ghen tuông và phát sinh tình thú, các nhân vật phụ cũng rất đặc sắc. Mạch truyện xen kẽ giữa cổ đại và hiện đại, và không ít lần giữa thế giới này và thế giới khác, kiếp trước kiếp này giao thoa khiến cho người đọc đôi khi cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng điều ấy không làm giảm chất lượng của câu chuyện. Xây dựng cốt truyện khó mà khái quát, nhưng mình bảo đảm rằng tuyệt vời.”
“Anh công thật siêu, cái gì cũng tốt, mà thê nô càng trội, vợ là số một, vợ nói gì cũng nghe, nếu vợ bảo mặt trăng là cục đá, anh cũng gật đầu lia lịa. Một khi vợ gặp rắc rối, anh sẽ luôn đứng bên cạnh, phục vụ chỉ với một tách trà. Khi vợ mắng, anh đau lòng tự nhủ: ‘Trán mình cứng thế, đau tay vợ thì sao?’ (bó tay)”
Thụ, một sinh vật nửa người nửa tula, tính cách rất cứng rắn, nếu chán sẽ ra tay, không sợ ai cả, chỉ ưu tiên một mình anh công. Nhưng thật sự thì thụ ghen rất dữ. Những tiểu tam tán tỉnh anh công, thụ luôn biết rằng không có gì nhưng vẫn không khỏi tức giận, quyết định diệt toàn bộ nhà người ta với lý do: “Người của ta, mơ cũng đừng hòng.”
Thỉnh thoảng, tuy rằng thụ có vẻ tùy hứng nhưng không tự thân đến mức đó, thụ có một quá khứ bi kịch nên có đôi chút biến thái. Mà chuẩn mực tùy hứng của mình là em Hoàng Phủ Thanh Việt, vì vậy thụ trong câu chuyện này tuy có phần ngạo kiều, tàn nhẫn nhưng vẫn có ý thức phân biệt đúng sai, không phải giết người như nhổ cỏ, mà ngẩng cao đầu nhìn đời.
Thụ đã sinh một trai, một gái cho anh công. Thế nhưng anh công khổ tâm lo lắng phải giành vợ với hai đứa con, cộng thêm nhà mẹ vợ cũng muốn chen vào, vì gia đình vợ yêu thụ thương thụ tận trời.
Không thiện cảm lắm với cha mẹ anh công, họ có phần chảnh chẹ, như lấy đồ người khác mà cứ tự nhiên như của mình, ông cha mê vợ quên con để tự lớn. Đó là lý do thụ không mấy nể họ, thậm chí sẵn sàng đá đít hay rút dao với gia đình ấy, bạn bè không giúp đỡ thì có thể sẽ không lành, nhưng may mắn họ không xuất hiện quá nhiều nên mình cũng đỡ khó chịu.
Tóm lại, đây là một câu chuyện đáng để được đề cử nhé!