
Mình Cưới Nhau Đi
Giới thiệu truyện
Tác giả: Giảo Xuân Bình
Editor: An Tĩnh
Thể loại: Cưới trước yêu sau, nghiệp giới tinh anh, ngọt ngào, thời đại tân phong
Nhân vật chính: Khương Uyển Phồn, Trác Dụ
Nhân vật phụ: Tạ Hựu Địch, Trác Di Hiểu, Khương Vinh Diệu, Hướng Giản Đan
Văn án:“Công tử văn nhã như ngọc, tình tự khi nào đâu hay” —– Trác Dụ không phải là một quân tử, và cũng không liên quan gì đến khái niệm về sự nhã nhặn. Vào một ngày khi anh đến cửa hàng [Giản Yên] để lấy chiếc sườn xám cùng một người khác, nơi đây vắng vẻ không một bóng người, cho đến khi một giọng nói dịu dàng từ sau rèm cuốn cất lên: “Anh Trác, chào anh.” Đây là lần đầu tiên Trác Dụ gặp Khương Uyển Phồn. Anh quên cả việc châm điếu thuốc trong tay, và những lời chực sẵn bên môi cũng bị lãng quên. Trong tâm trí, anh chợt có một ý nghĩ — Đời này, anh không xong rồi.
Trải qua những sóng gió sau khi cưới, hai người thường xuyên cãi vã. Người anh em của Trác Dụ bất lực nói: “Nhìn cái dáng vẻ không đáng tiền này của cậu đi, nịnh nọt thế có gì tốt?”. “Không tốt chỗ nào?” Trác Dụ trả lời một cách tự nhiên: “Nhưng cô ấy là Khương Uyển Phồn.” Ở một bên khác, bạn thân đại loại khuyên nhủ: “Mới kết hôn hai tháng đã muốn đổi chồng, có phải không tốt lắm không?”. “Đúng là không tốt thật.” Khương Uyển Phồn thẳng thắn đáp: “Nên đổi sớm hơn.”
Đây là câu chuyện về một thợ thêu thủ công và một tổng tài không bá đạo. Tình yêu nảy sinh ngay từ cái nhìn đầu tiên, từ những cuộc theo đuổi liều lĩnh đến khi đạt được ước nguyện và bắt đầu cuộc sống hôn nhân với những thăng trầm thường nhật. Nam chính không hoàn hảo, nữ chính lại trải qua hành trình cưới trước yêu sau. “Hy vọng em không bị thế tục đánh bại, luôn luôn có góc có cạnh. Lúc ở bên cạnh anh, tựa như một cô gái sáng ngời.”
Một câu tóm tắt đơn giản: Nam chính chìm đắm trong tình yêu với vợ.
Lập ý: “Nghệ thuật trí tuệ hướng tới trăm nghề, di sản nổi tiếng là nhờ nó.”