
Mi Ngôn
Giới thiệu truyện
Bách Dận sống trong một gia đình khá giả, có ngoại hình thu hút và luôn tìm kiếm niềm vui trong công việc. Từ góc nhìn của hắn, không gì trên đời quan trọng hơn bản thân mình, cũng như chẳng có điều gì đáng để hắn phải làm vừa lòng người khác. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi Bách Dận gặp Ma Xuyên, ngôn quan tiếp theo của tộc Tằng Lộc.
Bách Dận hỏi: "Cái tên Ma Xuyên này có ý nghĩa sâu xa gì tại tộc Tằng Lộc của các anh không?"
Ma Xuyên đáp: "Ma Xuyên, âm Phạn là mamaka^ra, nghĩa là 'thuộc về tôi', nghĩa là tất cả mọi thứ ngoài thân thể tôi ra. Tôi và những gì thuộc về tôi là cả thế giới."
Lúc đầu, Bách Dận cảm thấy cái tên này khá thú vị, nhưng sau đó, hắn nhận ra rằng đó chỉ là một gông xiềng mà người Tằng Lộc đặt lên vai vị thánh tử của núi tuyết. Khái niệm "tôi và những gì thuộc về tôi" đã trở thành một định nghĩa cứng nhắc, khiến cho Ma Xuyên không được phép tham lam hơn nữa. Hắn cần phải tận tâm phục vụ các thần linh, truyền đạt nguyện vọng của tộc nhân, sống mà không có dục vọng hay mong cầu.
Người dân gọi anh là "Tần Già", tôn kính và yêu mến, xem anh như bậc thầy. Tuy nhiên, họ cũng trói buộc anh bằng những xiềng xích nặng nề, khiến cho anh dù có đôi cánh nhưng khó lòng bay lượn tự do. Câu chuyện xảy ra giữa một ngôn quan cấm dục trên núi tuyết và một nhà thiết kế trang sức trong thành phố, nơi Ma Xuyên (Tần Già) giao thoa với Bách Dận.
[Dân tộc giả tưởng, bối cảnh giả tưởng]
=================
*Chú thích tên truyện: Câu chuyện này phức tạp và vì chúng tôi chưa đọc hết nên cũng chưa thể hiểu đúng ý của tác giả, vì vậy giữ nguyên tên Hán Việt. Bộ truyện này là phần tiếp theo của "Không hợp", kể về cậu của Hạ Nam Diên. Khi nào hoàn thành bộ kia, chúng tôi sẽ cập nhật bộ này nhé.