
Mị Luyến - Hành Trình Từ Bảo Mẫu đến Chồng Ngoan
Giới thiệu truyện
Truyện kể về mối tình giữa Tần San Ni, cô con gái được yêu thương của đại thiếu gia nhà họ Tần, và Mark, người vệ sĩ kiêm bảo mẫu của cô. Khác biệt tuổi tác khiến người khác không thể tưởng tượng rằng một chuyện tình giữa họ có thể nảy nở. Hơn nữa, gia đình San Ni đã sắp đặt cho cô một cuộc hôn nhân với thiếu gia họ Lâm. Vì lý do này, Mark luôn duy trì khoảng cách và nỗi đau từ một tình yêu đã mất trong quá khứ khiến anh không thể tiến đến với cô.
“Ba tuổi, tôi được giao cho vệ sĩ riêng chăm nom... Năm tuổi, bản thân ngang nhiên rúc vào lòng anh ngủ sau một ngày dài chờ đợi anh trở về. Sáu tuổi, hai gia đình thân thiết gặp lại nhau. Họ ngang nhiên lập một giao kết hứa hôn ngay trong ngày hôm đó. Khi ấy, tôi đã chạy đến, khóc oa oa: “Không! Người con muốn lấy là chú Mark cơ mà!” Tám tuổi, câu cửa miệng luôn là: “Các cậu còn trêu chọc tôi, Mark sẽ xuất hiện. Tôi thề là chỗ này sẽ được dọn dẹp lại, rất sạch sẽ đó nha!”
Khi tôi bày tỏ tình cảm với Mark, anh lập tức từ chối vì lý do tuổi tác và thân phận của mình. Anh chỉ nhẹ xoa đầu tôi và mỉm cười: “Tiểu thư, người mà cô sắp lấy là Lâm thiếu gia. Đừng nên để chuyện khác tác động!” Anh lúc nào cũng gọi tôi là “Tiểu thư...” hay “Cô chủ...”. Rõ ràng có một khoảng cách không thể đo lường giữa chúng tôi.
Đến năm tôi hai mươi tuổi, một biến cố lớn xảy ra và tôi cảm thấy mình không còn xứng đáng để yêu Mark nữa. Nhưng, tình yêu là thứ không thể dập tắt. Ai có thể biết trước điều gì sẽ đến? Anh ý thức được rằng mình không nên, nhưng chính anh cũng đã yêu tôi rồi. Mark hơn tôi 17 tuổi!
“- Xin lỗi, tôi đã không kịp về để ăn mừng cùng cô... - Không sao cả, chú không gặp nguy hiểm là tốt rồi. - ... - Lúc nãy, chú dọa con sợ chết khiếp đi được! Máu chảy nhiều thế cơ mà. - ... - Trước đó con còn nghĩ là Mark đã bỏ đi, không còn muốn bảo vệ cho San Ni này nữa. - ... - Con cứ tưởng...” Lần này chưa kịp nói hết câu thì môi của tôi đã được ai đó nhẹ nhàng bao trọn lấy. Mắt tôi trợn tròn và tôi lập tức né ngay. “- Mark, chú... - Đến năm mười tám, đừng nói với tôi lời tỏ tình năm mười sáu tuổi chỉ là đùa vui?” Mark đã kịp bắt lấy chiếc cằm tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi với giọng điệu nghi ngại. “- Con... không... nhưng sao chú... không lẽ...” Mark gật đầu, và tôi lập tức đứng hình.
“- Mark... chú... là... đang... nói thật? - Ha ha, xin tiểu thư hãy bớt đáng yêu! - Mark bỗng dưng cười lớn - Cô cứ như vậy thì đến cả thần tiên cũng không chịu được. - Ý... chú... là sao?” Hình như tôi đã bối rối đến mức nói lắp. “- Bình tĩnh! Nói lại đàng hoàng, nếu không tôi sẽ cho tiểu thư mãi mãi sống trong nghi hoặc.” Mark đưa tay ra, thực hiện vài động tác giúp tôi bình tĩnh lại. “- Chú nói rằng chú cũng yêu con?”
Cách diễn đạt của tôi đã có hiệu ứng, ai đó gật đầu. “- Từ khi nào vậy?” “- Câu này tôi xin phép không trả lời vì quá khó.” “- Hừm, chú đúng là thiên tài úp mở. Đáng ghét mà!” Tôi đấm nhẹ vào ngực Mark, nhưng chợt nhận ra mình đang làm chuyện vô nghĩa. “- Đừng đánh nữa.” - Mark nắm lấy hai cánh tay tôi - “Sẽ đau...” “- Hừ.” “- Có đau không?” “- Có.” “- Lại gần đây, sẽ không còn đau nữa...”
(Trích #5)
#ps: Tôi chính là JieMay đây, hi vọng lần "thay tên đổi họ" này sẽ không khiến các bạn từng biết đến mình cảm thấy quá ư lạ lẫm. ^^ Ủng hộ cục cưng mới của mình nhé mọi người! Cảm ơn và chúc các bạn luôn luôn vui vẻ...