
Melbourne Anh Đi Nhặt Hạnh Phúc
Giới thiệu truyện
Nắng Melbourne rực rỡ, những cây jacaranda nở tím biếc, che giấu bầu trời của em giữa lòng thành phố xa hoa. Victoria, Australia, nỗi nhớ anh quẩn quanh, siết chặt lấy em trong từng hơi thở nơi xứ lạ. Tháng 9, ngày ấm áp! Nửa thế giới trong em như lặng im vì thiếu vắng anh.
Nguyễn Bạch Dương, từ những giây phút đầu tiên đã yêu anh trong tiếng sét đánh từ mũi tên của thần Cupid, một cách bất ngờ và mãnh liệt. Ngay từ đầu, vẻ đẹp hút hồn của anh đã bắt em phải lòng, và em đã trao tặng toàn bộ trái tim mình cho anh mà không chút do dự.
Trần Thế Đan, với ánh mắt tựa con sói xám đen, như thể muốn nuốt trọn mọi thứ xung quanh trong cái nhìn đầy bí hiểm. Anh nắm bắt mọi thứ, từng khoảnh khắc nho nhỏ, rồi chà nát hết thảy, khiến mọi hy vọng từ đó cũng tan biến.
"- Có cách nào làm tôi thôi yêu cậu hay không, Thế Đan?"
"- Có đấy, Dương - chết - đi! Nhưng chết thì - dễ - cho - Dương - quá!"
Những nút thắt trong quá khứ giam cầm anh với ý niệm trả thù, xô đẩy cô ra xa ngay trong chớp mắt. Nếu em có thể yêu anh nhanh chóng chỉ trong một giây, nhanh như cái chớp mắt của hàng mi hay nhanh như sự mạo hiểm của tàu lượn siêu tốc nơi đất nước của những con linh dương sừng thẳng Ả Rập, thì việc quên đi hình bóng đó lại cần phải vượt qua trăm người để chôn sâu, gặp hàng nghìn người để xóa sạch dáng hình nằm trong góc nhớ của não bộ, và bước qua triệu người để rũ sạch những tình cảm cay đắng đó.
Tháng 9, Melbourne. Ngày đầu xuân với ánh nắng nhẹ nhàng, bầu trời trong trẻo hòa quện cùng màu xanh dịu dàng, ánh vàng mật đặc quánh trải lên mọi vật.
"- Nhớ nắng Việt! Nhớ anh!"