
Mẹ tôi bị dày vò bởi căn bệnh trầm cảm
Giới thiệu truyện
Khi bà ngoại tôi ở trạng thái hấp hối, mẹ tôi, một người phụ nữ đã trên sáu mươi tuổi, nắm chặt tay người mẹ chín mươi tuổi của mình và nghẹn ngào hỏi rằng vì sao bà đã phụng dưỡng mẹ hơn nửa cuộc đời nhưng vẫn không hề được mẹ nhìn nhận. Bà ngoại đã khẽ gạt tay mẹ tôi, cố gắng giữ lại chút sinh khí mong manh để đợi bác cả và dì út đến. Kể từ đó cho đến giây phút từ giã cuộc đời, bà ngoại vẫn không đáp lại câu hỏi đầy trăn trở của mẹ.
Từ thời điểm ấy, mẹ tôi đã tự giam mình trong căn phòng riêng, ngày qua ngày nằm bất động trên giường. Mẹ không còn tìm thấy niềm vui hay sự quan tâm ở bất kỳ thứ gì xung quanh. Cơ thể mẹ đau nhức liên tục, đôi tay mẹ run lên không ngừng. Mọi người đều cho rằng, nỗi đau mất đi người mẹ kính yêu đã khiến mẹ trở nên suy sụp như thế. Duy nhất chỉ có tôi là thấu hiểu rằng, mẹ tôi thực sự đã lâm vào một căn bệnh. Và căn bệnh đó đã giày vò mẹ tôi suốt nửa cuộc đời của bà.