
Mẹ Kế Nằm Vùng, Con Phúc Hắc
Giới thiệu truyện
THỂ LOẠI: hiện đại, np, nữ cường. EDITOR: Hiwa_chan, Charlotte (60-3 trở đi)
Trong một cuộc sống đầy thử thách, Tô Tiểu Mạt, một nữ cảnh sát đầy nhiệt huyết vừa mới ra trường từ trường quân cảnh, đã nhận được nhiệm vụ đầu tiên của mình - trở thành mẹ kế cho năm người đàn ông? Thật bất ngờ, nhiệm vụ này có vẻ sẽ rất gian nan. Tuy nhiên, với xuất thân là con gái của một thượng tá, Tô Tiểu Mạt quyết định chấp nhận một cách dứt khoát.
Những thành viên của ngôi cổ bảo bí ẩn này đã nhiều năm qua đánh cắp vô số bí mật quan trọng từ các quốc gia khác nhau, và chính họ đang sống nhờ vào khoản thù lao khổng lồ đó. Bên trong ngôi cổ bảo, có năm vị vương tử với những truyền thuyết xung quanh họ…
Giang hồ lan truyền rằng, tính cách của bọn họ cực kỳ hung hãn và quái dị, thích giết người như một trò giải trí. Hơn nữa, người ta còn đồn rằng, vẻ ngoài của họ đẹp đẽ đến mức làm cho cả nam và nữ đều phải đỏ mặt xấu hổ. Mỗi vương tử đều sở hữu một tuyệt kỹ riêng và ai nấy đều cực kỳ kiệm lời, khiến không ai dám đến gần.
Có tin đồn rằng, họ rất thành thạo trong việc quản gia, vừa có thể giúp việc trong phòng khách, lại có thể tự tay nấu nướng trong bếp. Chỉ cần gả cho một trong năm vị vương tử ấy, thì cuộc sống sẽ trở nên vinh hoa phú quý, không gì là không thể. Nhưng thật sự không ai biết rõ về vị trí của cổ bảo, cũng như chưa ai gặp được năm vị vương tử này.
Từ giây phút Tô Tiểu Mạt khoác lên mình chiếc váy và giày cao gót, với bước đi không được tự nhiên tiến vào ngôi cổ bảo truyền thuyết, cuộc sống của cô đã bước sang một chương mới đầy những cơn ác mộng…
Phấn khích ngoài lề:
Kế hoạch ban đêm lén lút vào phòng vương tử:
Đêm thứ nhất, Tô Tiểu Mạt trong bộ váy ngủ trắng muốt, với mái tóc dài xõa dịu dàng, nhẹ nhàng tiến vào phòng của lão đại ở lầu hai… Chỉ thấy trong gương phản chiếu hình ảnh một người đàn ông tóc dài bay bổng, trong trang phục áo sơ mi trắng, chầm chậm ôm lấy cô và cười lạnh: “Cô tới tìm tôi sao?”
Tô Tiểu Mạt bị dọa đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng, ánh mắt hoảng loạn, cô giơ tay lên, rồi nhanh chóng quay người đi ra khỏi phòng và thản nhiên nói: “Tôi chỉ bị mộng du thôi”.
Ngày hôm sau, cũng trong một đêm trăng thanh gió mát, Tô Tiểu Mạt lại diện một chiếc váy liền trễ ngực, tựa như một giấc mộng, nhẹ nhàng tiến vào phòng của lão nhị… Trên giường lớn, có di ảnh của một cụ già, cùng với một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Lão nhân từng nói, nếu mẹ kế dám hồng hạnh ra tường, ông ấy sẽ đào mồ sống dậy kéo cô theo.”
Tô Tiểu Mạt hoảng hốt, la lên: “Ta không có hồng hạnh ra tường, ta chỉ nghĩ nước phù sa không chảy ruộng ngoài mà thôi.”
Đêm thứ ba, … Đêm thứ tư, … Đêm thứ năm, …