
Mẫu Nghi Thiên Hạ
Giới thiệu truyện
Thể loại: Đam mỹ, song tính
Trong những năm tháng ấu thơ, ta chỉ thích chạy lăng xăng bên trong, cho dù có thế nào cũng không thể chạm tới điểm dừng. Khung cảnh xung quanh luôn tĩnh lặng, không một âm thanh nào văng vẳng. Chỉ vào những buổi tối, khi phụ vương quay về Phượng Nghi cung, ngồi bên giường ta, từ tốn kể những câu chuyện mà ta đã nghe đi nghe lại vô số lần, nhưng vẫn cảm thấy thích thú. Sau khi ngài nói xong, ta không thể kiềm chế mà khóc, gọi tên mẫu hậu. Phụ vương liền ôm lấy ta, vỗ về lưng ta và nói: "Xán nhi, đừng khóc, con xem, phụ vương cũng không khóc, Xán nhi phải làm bé ngoan." Chưa một lần nào phụ vương khóc. Tô công công từng kể rằng, mười năm trước, phụ vương đã bạc phơ một cách đột ngột, đồng thời chôn vùi toàn bộ cảm xúc của mình. Giờ đây, ngài trở thành một vị hoàng đế đáng kính, trị vì đất nước một cách vững vàng, ngồi cô độc trên long ỷ, hưởng thụ sự 'muôn năm, muôn năm, muôn năm'.
Cuối cùng, Xán Nhược cũng đã thấu hiểu. Trong suốt thời gian qua, hắn từng bước dò dẫm, xoay xở trong bùn lầy trần thế, mới nhận ra rằng, khi bên cạnh người ấy, hắn đã ngăn chặn bao nhiêu sóng gió, nguy hiểm. Tâm tư con người thật dễ thay đổi, dần dần mọi điều trở nên rõ ràng, nhiều niềm tin sụp đổ, lý tưởng ban đầu chỉ le lói nhen nhóm trong tâm trí. Vào những đêm khuya, khi hoài niệm lại những khoảnh khắc đã qua, ánh trăng sáng tỏ rọi qua khung cửa, lòng ta đau nhói. Người ấy, tình cảm ấy, vẫn hiện hữu sâu sắc trong lòng ta, thấm nhuần trong máu thịt, không thể nào gạt bỏ hay dứt bỏ.
Và cuối cùng, sau mười năm, Phượng Nghi cung đã chào đón chủ nhân của nó trở về. Ta cũng vậy, cuối cùng cũng có thể nở nụ cười, mặc cho đôi mi vẫn ràn rụa nước mắt.