
Mặt Trắng Nhỏ Đứng Sang Bên!
Giới thiệu truyện
Dương Dương có ba điều cô ghét nhất: Kẻ thứ ba, sầu riêng, và cả những gương mặt trắng trẻo như tuyết. Thế nhưng, người có gương mặt trắng đó lại không sợ nguy hiểm, chẳng ngần ngại phiêu lưu bên cạnh cô. Dương Dương không thể kiềm chế được vẻ chán ghét trên gương mặt: “Đi đi đi, anh đứng sang một bên, đừng có lượn lờ bên cạnh tôi.”
Phan Thừa Hi, với tâm trạng tủi thân, hỏi: “Vì sao? Vì sao em ghét anh như thế?” Dương Dương lùi lại một bước, đáp: “Vì sao? Tôi còn ‘tam mao’ đấy! Anh sao không soi gương xem, toàn bộ là mặt trắng nhỏ.”
Phan Thừa Hi mỉm cười, cọ cọ vào Dương Dương: “Người ta chỉ là da trắng một chút, anh tuấn một chút, là một tiểu trí thức, không phải mặt trắng nhỏ...”
Đối diện với một kẻ mặt trắng vô lại như vậy, Dương Dương phải làm gì bây giờ? Chống trả ư? Nhưng với một tay mơ trong tình yêu như cô, liệu có thể nào đấu lại được một khuôn mặt trắng trẻo khôn khéo hay không?
Chú thích: Tiểu bạch kiểm - Mặt trắng nhỏ: là kiểu trai có làn da trắng nõn, non nớt; trai lơ, bám váy phụ nữ...