
Mạt Thế Khinh Khí Cầu
Giới thiệu truyện
Thể loại: khoa huyễn, trọng sinh, mạt thế
Câu chuyện được tác giả xây dựng trong một bối cảnh tưởng tượng, nơi đất nước Nhật Bản hiện đại. Mở đầu là hình ảnh bi thương khi Hướng Nhật dần hồi tỉnh, cảm nhận những cơn đau nhức từ bụng đang kéo đến liên hồi. Mất một thời gian dài, hắn mới mở được mắt để nhìn xung quanh. Điều đầu tiên đập vào mắt Hướng Nhật chính là vũng máu của mình đã nhuộm đỏ khắp sàn nhà. Hắn còn có thể cảm nhận vị mặn của máu trong miệng do nằm sấp. "Mình bị đâm sao? Là bọn chúng? Khốn kiếp, mình sắp chết rồi sao?... Căn phòng này là?" Nén lại cơn đau, Hướng Nhật dùng tay trái băng bó chặt chẽ vết thương của mình, trong khi tay phải và hai chân cố gắng dùng chút sức tàn còn lại để từ từ trườn ra phía cánh cửa đang khép hờ. Giọt mồ hôi lăn dài trên trán, sắc mặt hắn ngày một tái nhợt vì mất máu, cổ họng khản đặc đến mức không thể phát ra âm thanh, đôi môi khô nứt nhưng Hướng Nhật vẫn kiên cường không bỏ cuộc, hắn quyết tâm tiếp tục trườn đến cánh cửa. Đây chính là căn nhà mà Hướng Nhật cùng những người bạn học đã trốn vào khi bị bầy zombie truy đuổi. Người bạn thân nhất của hắn, Hạo Nam, đã hy sinh trên đường đến đây. "Nhờ có Hạo Nam mà mình và Nhược Hi mới đến được đây, đã hứa với hắn sẽ sống sót, vậy mà..." Hướng Nhật khó khăn đẩy cánh cửa ra, tận dụng ánh sáng yếu ớt để đánh giá tình hình. "Không còn ai ở đây sao?" Hướng Nhật nhận ra mình đã bị tấn công và bị vứt lại trong phòng bếp; đây là một ngôi nhà phong cách Nhật Bản không quá rộng lớn. Sau một hồi trườn dọc hành lang với những dấu máu kéo dài, hắn bất ngờ nghe thấy âm thanh nói chuyện từ phía cửa chính. "Ngươi cũng không cần quá tuyệt tình a!" "Tuyệt tình? F*ck tuyệt tình, vậy mày là thứ gì, lúc nãy mày không chơi sao? Tao nhớ mày ra hai cái lận mà haha" "Hai thằng mày câm đi, thế giới này bị hủy diệt rồi, gái xinh trước mặt tất nhiên phải ăn thôi haha thật tuyệt, tao yêu cái thế giới không luật lệ chết tiệt này...khặc khặc... Giờ thì đi tìm đồ ăn thôi." Hướng Nhật nghe cuộc trò chuyện ấy, hắn đã cắn nát đôi môi của mình. Tuy vậy, hắn vẫn không cảm thấy đau, chỉ dùng cả hai tay để bò về phía phòng khách, mặc kệ vết thương ở bụng ma sát với sàn nhà khiến máu chảy ra càng lúc càng nhiều. Nhưng giờ phút này, trong đầu Hướng Nhật chỉ còn một điều duy nhất: "Nhược Hi, Nhược Hi, Nhược Hi......"