
Mạt Thế Chi Xuyên Thư
Giới thiệu truyện
Một câu chuyện kỳ lạ xoay quanh việc tác giả tự xuyên vào chính tác phẩm của mình, điều này chưa đáng nói bằng việc nàng lại xuyên trở lại chính ngày mà nữ phụ gặp phải số phận bi thảm nhất trong truyện. Thật là khó hiểu! Mỗ công chúng thì chế giễu: “Đáng đời ngươi, tự làm bậy không thể sống.” Mỗ tác giả thì chợt nhận ra: “Ách, mà khoan, hình như sai sai nhỉ? Ta xuyên qua truyện đô thị mà." (Tuy có hơi cẩu huyết một chút.) Mỗ nam nữ phụ đang chịu nỗi thảm hại nghiến răng: “Chút xíu? Chơi chết bọn ta mới nhiều à?” Vậy có ai có thể giải thích cho ta cái hình nhân lắc lư kinh tởm trông càng giống tang thi này là chuyện cẩu huyết gì không? Mỗ nhân vật xuyên không - trùng sinh thì mỉm cười đầy "thiện ý": “Đây là mạt thế thưa 'mẹ kế' thân mến.” Mỗ tác giả sững sờ, sau đó thở than: “Thật là tự làm bậy không thể sống mà... thật ngược tâm.”
Sau khi trải qua cú sốc trong 10 giây, mỗ tác giả với tâm lý chẳng mấy ổn đã cười với nụ cười đầy mỉa mai: “Mạt thế sao? Được, ta đến đây.” Nhưng khoan, người đẹp trai cản đường kia là ai vậy? Tại sao cứ bám theo ta và nhận mình là lão công của ta? Điều này thật không khoa học nha! Dù thế nào, dáng dấp và khuôn mặt của hắn quả thật cực phẩm nhân gian, mỗ sắc nữ thầm nghĩ.
Tóm tắt: Đây là câu chuyện về một tác giả chuyên viết truyện cẩu huyết, tình cờ tự xuyên vào tác phẩm của mình, tạo ra hiệu ứng cánh bướm đầy vang dội với sự xuất hiện của mạt thế, cùng những nhân vật từ các câu chuyện khác một cách ngoạn mục và chẳng mấy hợp lý.